Xa rừng cũ buồn không con chim nhỏ

Nhớ đồi sim mờ nhạc ánh trăng khuya

Nơi đất khách nhớ rừng ôm mặt khóc

Bờ đại dương ngăn cách lối quay dìa

Dòng thác đổ khe suối mòn mỏi đá

Nước trong veo róc rách chảy êm đềm

Anh bẻ đóa hoa rừng cài lên tóc

Em thẹn thùng che dấu nụ duyên đêm

Bóng dáng thùy mị gia nhân

Em không còn…là xa lạ

Đôi mắt đẹp diệu hiền

Mái tóc xõa bờ vai.

Từ dạo đó quê hương ngừng chinh chiến

Anh trở về thay hóa kiếp thân trai

Đời phiêu bạc đường xa muôn vạn lý

Tình thâm sâu nhớ quá dễ gì phai

Đêm sương lạnh gió đông về trở giấc

Buồn miên man thao thức trắng đêm dài

Xa rừng cũ ước mong ngày trở lại

Đêm tàn canh khắc khoải bóng hình ai

Trời xa cách kỉ niệm còn mãi mãi

Lòng chung tình trọn kiếp chẳng phôi phai

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here