Hôm nay tôi có đọc văn nghệ tiền phong số 819 trang 85,86, có 2 bài thơ rất hay  VỢ VÀ BỒ .

Nói về cá nhân tôi , vợ cũng thương mà bồ cũng yêu, càng đọc càng thấy lý luận bên nào cũng không có trật, vì vậy lần đầu thấy lòng phân vân, nên chép lại cống hiến quí ông độc giả, cùng nhau xem chung cái hay thiên hạ, lời thơ sau đây:

BỒ VÀ VỢ

Bồ là cô gái qua đường

Vợ mới trân quí nhớ thương vô vàn

Bồ thì nũng nịu than van

Vợ lo nhà cửa lầm than vô cùng

Bồ hay mơ mộng lung tung

Vợ rất thực tế vô cùng đáng yêu

Bồ luôn đòi hỏi đủ điều

Vợ lo cơm sáng cơm chiều quanh năm

Bồ chỉ lo chuyện ăn nằm

Vợ thì chịu đựng cả năm mới tài

Bồ nào nghỉ đến tương lai

Vợ thì tính toán chuyện dài mai sau

Bồ thì chưng diện muôn màu

Vợ chỉ quanh quẩn trước sau trong ngoài

Bồ luôn đòi hỏi ăn xài

Vợ thì vun xén một hai ba đồn

Bồ như chim hót trong lồng

Vợ làm vất vả cho chồng cho con

Bồ là con gái còn son

Vợ đâu có thể ỷ on suốt ngày

Bồ như có chút men say

Vợ đầy thương nhớ ngất ngây tình nồng

Bồ như một đóa hoa hồng

Vợ đẹp như cả vườn hồng ngát hương

Bồ thường giả dối yêu thương

Vợ thì chung thủy cuối đường có nhau

Bồ đâu chịu được âu sầu

Vợ luôn che dấu niềm đau trong lòng

Bồ là chổ tựa đêm đông

Vợ mang hơi ấm tình nồng suốt năm

Bồ không một chút ân cần

Vợ thường lo lắng ân cần đúng sai

Bồ không cần biết đến ai

Vợ lo nội ngoại nhớ ơn sinh thành

Bồ như trái chín trên cành

Vợ mang hạnh phúc an lành ấm êm

Bồ là những đứa moi tiền

Vợ hiền lại đẹp là tiên trên đời

Không có tên tác giả

Một ông tự xưng là lão LIỆT trả đủa lại một bài thơ [bồ nhí và vợ già],hết sẩy và để tự biện hộ hành động[ già chơi trống bỏi], đọc bài thơ tôi cảm thấylão không bị Liệt –thời buổi nầy làm gì có Liệt- nguyên tác như sau:

BỒ NHÍ VÀ VỢ GIÀ

Bồ là mật ngọt trên giường

Vợ là thuốc đắng vô phương nuốt vào

Bồ yêu anh ráng lâu lâu

Vợ thì hối thúc mau mau cho rồi

Bồ thì thủ thỉ ỷ ôi

Vợ thì bầm dập nặng lời trách chê

Bồ luôn chìu chuộng vuốt ve

Vợ thời nặng nhẹ hăm he chầm vằm

Bồ thì âu yếm ân cần

Vợ thì hùm hổ thét gầm điếc tai

Bồ yêu chìu chuộng đêm ngày

Vợ thì bỏ mặc chồng không ngó ngàn

Bồ thì hăng hái ân tình

Tỉ tê âu yếm thương mình quá đi

Chìu em chút nữa nghe cưng

Bao lâu cũng đuợc mấy lần cũng vui

Vợ thì! Già dịch xích ra

Ăn no rững mỡ ,đã già còn ham

Lết chẳng nổi cũng đòi làm

Phụt cả bọt mồn bẩn cả gối chăn

Lâu lâu bố thí một phùa

Tàu chưa cặp bến đã xô xuống rồi

Bồ thì rộng rải ăn xài

Vợ thì bủn xỉn một hai ba đồng

Bồ như chim hót trong lồng

Vợ thì hứ nguýt hầm hầm ứ gan

Bồ là con gái còn son

Vợ là quản giáo trại giam cai tù

Bồ như chén rượu  men thề

Vợ là cơm nguội phòng khi đói lòng

Bồ là lò sưởi đêm đông

Vợ là lữa nóng đốt chồng thành than

Bồ thì âu yếm hỏi han

Vợ thì mắng mỏ phủ phàng đắng cay

Bồ là trái chín trên cây

Vừa thơm vừa ngọt vừa tươi vừa giòn

Vợ thì chỉ biết giử tiền

Lảnh lương đầu tháng nạp tiền vô tay

Bồ là ớt hiểm chín cây

Vừa ăn vừa phải xuýt xoa hít hà

Càng cay càng thích đấy mà

Cơm không ăn ớt chẳng thà đừng ăn

Vợ thì như trái bồ hòn

Nếm vào đắng thấy ruột non ruột già

Dỉ nhiên bồ nhí cưng hơn

Âý là đạo lý đơn thuần xưa nay

Xuân xanh mình đã tám hai

Nàng vừa đôi chín mắt nai mơ màng

Đêm đêm ôm ấp trong lòng

Như ông lử vọng ngồi không chờ thời

Sá chi miệng thế chê cười

Chẳng qua đố kị nghề chơi của già

Dù cho lão đã hết gân

Cũng còn bí quyết phòng thân sẳn sàng

Bồ nhí vừa đẹp vừa ngoan

Thế gian là cỏi thiên đàng biết không !!!

LÃO LIỆT

TÌNH ĐỜI

Ông sắp vào quan vẩn ước mơ

Ông là lão Liệt của bài thơ

Ông mê bồ nhí không yêu vợ

Phụ đạo cang thường nghe ngẫn ngơ

—-OOO—-

Ai đắp chăn bông lúc bệnh già

Ai lo cơm nuớc cả đời qua

Ai sanh con cái tông đường nối

Ai hiến tình yêu ông bước qua

—-ooo—-

Chuyện của riêng ông dám nói gì

Sợ ngày trần thế bỏ ra đi

Vợ nhà lăn lóc ôm quan khóc

Bồ nhí đâu rồi ông biết chi

Lứa tuổi 82 chống gậy rồi

Nàng bồ đôi tám tuổi chao ôi

Chắc chung vô diệm không người hỏi

Xáp tới ông già đở chút chơi

—–ooo—–

Tôi thấy thơ ông khá lạ đời

Mượn về lên mạng với thơ tôi

Để cho độc giả xem thơ nhỉ

Tôi tức cành hông giận đã đời

Đã đời, là ngôn ngử phần đông người dân Thanh Khê thành phố Đà Nẳng thường dùng, hôm nay tôi viết bài thơ Tình đời để đáp lại bài thơ “Vợ và bồ”, cùng đáp lại bài thơ” Bồ nhí và vợ nhà”,mà tác giả là một người trong giới giang hồ thường gọi là lão Liệt. Lão Liệt thưở thiếu thời đa thê quá sớm, đã thế thường ngày còn trốn xuống tiểu phụng lầu, để thả dê tiểu sư muội ,có một lần sư phụ bắt gặp,tức giận trục xuất khỏi sư môn, kể từ đó đến nay không còn ai nhắc đến tên lão nửa. Hôm nay,lão lại xuất hiện trên tờ báo người Việt tiền phong mang số 819  tờ 85,86, trong mục mục này do ông già dịch phụ trách,nhìn bút hiệu và bản chất bài thơ, tôi đoán chắc là lão, nếu có sự trùng hợp nào tên lão Liệt khác, xin tạ lổi.

Thời buổi văn minh này, cái tên lão Liệt không còn đa số nửa, ngược lại còn giúp cho mấy lão yêu đời như thời xuân trẻ, còn ông già dịch vừa nhìn thấy bút hiệu cũng chẵng sáng sủa gì, được 1 điều hôm nay ông  không mất hẳn, lương tâm của kẻ làm chồng, chắc chắn bà nhà hết lòng yêu quí ông, cùng với độc giả hết lòng ủng hộ tác phong bài thơ”vợ và bồ”,mà ông đã mượn của 1 tác giả không tên nào đó đăng tải, thì liền bị lão Liệt phản bác trả đủa lại bài thơ” bồ nhí và vợ già”,choảng nhau trước diển đàn công luận, dù rằng 2 bài thơ 1 chánh 1 tà,để chứng minh sự thay lòng đổi dạ của con người có trẻ phụ già, vì thế Hoàng gia anh xin viết bài Tình đời ,để trả lời 2 bài thơ mà tôi đã mượn  của người,-đó là vốn còn phần lời, tôi xin tặng mổi ông 4 câu thơ, cho có tình có nghĩa:

Tặng ông già dịch!!

Khen ông già dịch có lương tâm

Trọn đạo phu thê chẵng lổi lầm

Mặc cho tuổi già con chẳng dịch

Để mà trả nợ cái tri âm

*Tặng lão Liệt

Tám hai gối lỏng lưng còng

Gái tơ mở cửa vào phòng dòm chơi

Dê con của lão Liệt rồi

Vào quan còn tiếc của đời – bò ra-

Xin chân thành cảm tạ đã mượn 2 bài thơ của quí báo

Hoàng gia anh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here