Có ai gởi gấm mấy vầng thơ

Cuộc sống phong trần mãi lững lơ

Ngòi bút chôn chung cùng biển mặn

Thi nhân khốn khổ bỡi thời cơ

Thời cơ lận đận phải đi đâu

Sơ hở e rằng giống gió lấy

 

Lơ là chắc chắn chị hằng thâu

Bút nghèo nên mới cum cum giữ

Nhàn rỗi tìm thơ vịnh mấy câu

Vịnh mấy câu thơ thuộc mỗi lời

Trăm năm ông phủ vỉnh tường ơi

Xe duyên gót ngọc bà eo đứng

Gá phận không làm thế tục vơi

Bà nặng văn chương ông nặng nước

Phải chăng ông phủ vĩnh tường ơi

Ông ơi sao nỡ phụ duyên bà

Đế cái tin đồn nổi bật ra

Rung động càn khôn non núi chuyển

Lan tràn nam bắc tiếng tăm qua

Đã không thương mến thôi đừng dổ

Chẳng chịu duyên tình chớ ép hoa

Nợ nước bỏ bê thân phụ mẫu

Tình nhà không kế nghiệp ông cha

Giây tơ đã thắt mong gì gở

Nẽo ái đi vào khô bước ra

Non nước đau lòng con quốc gọi

Quê nhà xót dạ kiếp phù hoa

Chi bằng xuống biễn cùng trăng gió

Trần tục màng chi ta với ta.

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here