Biển mặn gió dồi cơn sóng vỗ

Tình yêu tràng ngập mộng thi nhân

Trăm năm lìa chốn hồng trần

Xác thân nằm dưới mộ phần bơ vơ.

 

Đời vắng bóng tình thơ ngày nọ

Giữa trùng dương trăng gió phân vân

Cuộc đời của kiếp thi nhân

Gia tài để lại cỏi trần trời thơ.

 

Nhớ non nước cậy nhờ mây gió

Đem lời thơ bày tỏ đôi câu

Dù rằng thân ở trời âu

Mảnh hồn vẫn nhớ thường sầu về quê.

 

Giữa biển mặn tứ bề sóng gió

Trọng tình yêu gắn bó ngàn thương

Từ ngày xa cách quê hương

Nhớ nhà nhớ nước đêm trường suy tư.

 

Cỏi trần thế kiếp người ngắn ngủi

Vừa lớn lên gặp buổi loạn ly

Giã từ quê mẹ ra đi

Lòng còn nhớ mãi những gì xa quê.

 

Đường vạn lý ngày về là mấy

Đời trăm năm cũng bấy nhiêu thôi

Lời thơ trải khắp phương trời

Thương dòng biển-mặn nhớ lời tình yêu .

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here