Một người mẹ bồng con

Chìa tay xin chút tiền cứu đói

Đứa con bà nhìn tôi muốn nói

Chảy giọt buồn trên đôi má thơ ngây

Cháu nói đi sao ngần ngừ mãi vậy

Nói ra đi, cháu nói đi

Kẻo bật khóc bây giờ

Một cụ bà gương mặt nhăn nheo

Da bọc xương như bọc lấy kiếp nghèo

Mắt thâm sâu đã nhiều đêm mất ngủ

Tôi trong bà nhớ mẹ mãi nhìn theo

Bên kia đường ông lão đạp xích lô

Tấm lưng cong đang cõng chiếc xe thồ

Dưới nắng cháy! Chảy giọt mồ hôi đổ

Ôi tình người thương quá biết làm sao

Mẹ Việt Nam ơi, mẹ Việt Nam ơi,

Biết bao giờ, biết bao giờ

Đàn con nghèo của mẹ

Biết bao giờ họ có bữa cơm ngon

Biết bao giờ họ ngồi trong mái ấm

Mơ đưa con đến lớp học trường nghèo

Biết bao giờ họ cười trong giấc ngủ

Mừng quê hương và mừng kiếp con người

HOÀNG GIA ANH

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here