TÌNH KHÚC SANG NGANG

    Sách ơi em ở lại nhà

Mẫu thân nâng đỡ, cha già em lo

Thuyền tình chị bước sang đò

Thâm tình lời chị dăn dò em thương

Mai này mưa nắng gió sương

Mình em lo chuyện song đường mẹ cha

Đau lòng trên chuyến xe hoa

Dùng dằng chân khó bước ra chẳng đành

Mang ơn phụ mẫu sanh thành

Nặng tình cốt nhục tơ mành ngổn ngang

Hôm nay xác pháo ngập đàng

Ngày mai lệ đổ hai hàng chia li

Thêm lần vâng lệnh vu quy

Tuổi xuân ai há biết gì tương lai

Lòng buồn nào tỏ cùng ai

Nỗi riêng thức trắng đêm dài thở than

Theo chồng về chốn Diên An

Người thân vắng ve họ hàng cũng không

Nhà ai pháo đỏ rượi hồng

Ngở ngàng chồng chị gắn vòng hoa sương

Mẹ già tóc đã điểm sương

Em theo vất vả bên đường sinh nhai

Hiếu tình nặng cả hai vai

Sanh thành cấu tạo hình hài này ra

Lớn lên bán gả người ta

Nắng chang cỏ dại mưa hòa lệ tuôn

Càng thương lòng lại càng buồn

Suối tình chữ động một nguồn tương tư

Trời sinh kiếp số làm người

Duyên nay chỉ một khổ mười biết đâu

Chữ tình ai đã gieo cầu

Mười hai bến nước biết đâu chị lường

Quê nhà mẹ nhớ em thương

Ba gian vắng chị mảnh vường đìu hiu

Thuyền tình đã cập bến yêu

Sao đêm vắng vẻ trời chiều bơ vơ

Lẽ nào tuổi chị còn thơ

Bóng mây chim cá đợi chờ tin sang

Trời xanh ghẹo chọc hồng nhan

Nữa đời chị với phòng loan một mình

Nặng lời thề hải ba sinh

Con tim đã khắc bóng hình chị thương

Phải chăng thế thái tình trường

Mười hai bến nước sai đường duyên yêu

Mai này bóng ngả về chiều

Khác nào như một cánh diều không dây

Đoạn trường đở nắng che mây

Biết ai giúp chị lúc này gió mưa

Lạnh lùng sao lọt rèm thưa

Trăng trên chết bóng mây đưa buồn về

Ngày xưa trao chải tóc thề

Giờ này phấn nhạt chẳng hề điểm trang

Một lần lở bước sang ngang

Một lần quấn chiếc khăn tang cho chồng

Còn đâu má thắm môi hồng

Còn đâu ngày nọ choàng vòng hoa thương

Giờ này đồng cạn khai mương

Ruộng sâu chăm sóc quành vường trồng ngô

Nắng quê đốt cháy má đào

Gió sương đời chị đi vào gian nan

Tốt sanh kiếp số cơ hàn

Tốt sanh duyên phận cung đàn đứt dây

Nhớ em viết lá thư này

Đêm tàn sương tỏa gió mây gọi hồn

Nấm mồ duyên nợ đã chôn

Tuổi xuân chung thủy mảnh hồn khói hương

Chữ tình còn nợ tơ vương

Mười năm hương lửa nhịn nhường với ai

Lắm khi thơ ngắn than dài

Mười năm ấp ủ hình hài nhớ trông

Vợ chồng ấm lạnh quạt nồng

Mười năm chăn gối tơ hồng bên nhau

Chị đây đời lắm đau thương

Còn em cũng lắm đoạn trường chông gai

Nhà mình hai gái một trai

Khói hương ấm lạnh trên vai em thờ

Nhớ em chị viết vầng thơ

Thâu canh thức trắng đến giờ gà tan

Viết bài tình khúc sang ngang

Nhờ em dạo khúc cung đàn biệt li.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here