Không quên được dù rằng tình giả tưởng

Máu tim còn lưu luyến mãi trong mơ

Mỗi sáng ra thức sớm viết tình thơ

Buồn vẫn đến sao mình khờ dại quá

Quên lại sợ trang thơ tình băng giá

Nhớ thì vương nhau sắc dáng kiêu sa

Thầy bảo mình con có số đào hoa

Đừng tham quá mấy vẫn còn chưa đủ

Đời của con chỉ bị người tình phụ

Bỏ rơi con chẳng chút thương tình

Chiều cô đơn kỷ niệm mải theo mình

Bao thương nhớ buồn yêu sầu năm tháng

Văn minh quá nàng thơ thời tuổi loạn

Thật thà yêu ôm lấy mộng tình si

Kẻ theo chồng người thầm lặng ra đi

Hờ hững chẳng bận lòng thương kỉ niệm

Ngao ngán quá ngồi nghe lòng chết lịm

Giả tưởng còn tình khúc một vần thơ

 

——ooo—–

[ Giả tưởng còn tình khúc một vần thơ] Tôi hồi tưởng lại cách đây, hơn ba mươi mấy năm, hôm đó một buổi chiều chủ nhật, tôi cùng mấy đứa bạn vào nhà thờ xem lể,sau lể xong tôi gặp gái Huệ,Huệ tươi cười bảo tôi: Hoàng giang tử ,chiều nay anh rảnh không? Tôi thật thà trả lời: chiều nay anh bận ,có gì không em? Đâu có gì đâu ,tưởng anh rảnh rủ anh đi xem film, tuần này film hay lắm, Cảm ơn em , chiều nay anh có chút việt phải làm,để chủ nhật tới anh đi với em được không! Huệ trả lời : ờ cũng được. Nói xong liền tách hướng ra về

Trong lòng tôi cảm thấy vui mừng nhẹ nhỏm, tôi đả từ chối xong một việc, tối nay tôi có hẹn với phương mắt nhung xuống Vũng Tàu dạo phố. Mắt nhung là tiếng goị của mấy thằngcon trai cát lỡ đặt cho nàng , nàng có nước da hơi màu,nhưng đôi mắt thật đẹp, làm nổi bật gương mặt xinh đẹp của nàng thơ bắc kỳ mơ mộng, nàng biết tôi qua tập thơcó bút hiệu Hoàng giang tử, chuyền tay qua lại của các cô gái tuổi xuân nghịch ngợm, từ đó đôi mắt nàng là cửa ngỏ nhớ nhung của tôi một thời tuổi trẻ, vì thế tôi không bỏ qua cơ hội đi chơi với nàng ,sau lần hẹn hò.

Chiều hôm đó hai đứa chúng tôi cầm tay nhau, lên xe lam xuống phố vô tình tôi bắt gặp ánh mắt của Huệ nhìn tôi không còn thiện cảm.

Sáng hôm sau, xong phần ăn điểm tâm sáng , tôi lại trở về tàu, trên đường trở về tàu, tôi bị nhóm người du đảng vây đánh trong lúc nguy khốn tôi chạy vào tiệm may Hồng Phát để tị nạn, sau đó chắt có người thông báo với anh nuôi tôi là ông Nguyển văn Tỳ xách dây sên xe đạp đến giải vây, nhóm du đảng này là bà con với anh tôi, sau khi biết được tôi là em nuôi, tụi nó xách bia cùng thịt cầy mua sẳn đem tới nhà nhậu xin lổi, nhờ vậy tôi mới biết được gái Huệ trả đòn. Chưa bị đòn chưa biết sợ, tính nào tật nấy không chừa, may ra ngày hôm nay,các nàng thơ của tôi đều là giả tưởng, nếu không là thế , chắc cũng bị ăn đòn những cánh bướm đa tình ,đời gió vẫn còn ,thì đường bay không ngừng nghỉ , các chuyến bay đêm bây giờ không còn như thời xuân trẻ.Tôi vẫn bay để đi tìm lại hương vị tình yêu, ,không phải là để dệt mộng,mà để sáng tác đôi bài thơ tình lưu hậu thế, một thời tuổi trẻ vàng son, tập thơ tình cùng với bút hiệu xấu số kia ,tôi đã bỏ lại quê nhà,sau khi quê hương ngừng tiếng súng.

Những bài thơ tình ướt át được các nàng thơ xinh đẹp ngưỡng mộ dành nhau trả tiền ăn sáng,Huệ,Phượng,Yến hoa,Hương Lan,Cúc, Bưởi, cùng với nàng thơ nhí có cái tên Vũ Thị Yến Khanh,đã lặng yên trong lòng tôi, khi bước vào cuộc đời trong cuộc sống mới, ngày cày 16 tiếng, đâu có thì giờ nghỉ đến chuyện vu vơ, giờ nầy chỉ biết lo cho vợ và 2 con- hồn thơ đã ngũ quên một thời gian lâu không tỉnh giấc.

Mãi sau này tôi làm tổng cai thợ sơn, và thổi cát giàn khoan dầu ngoài biển khơi ,lúc nầy rảnh rang sanh tật, từ đó bút hiệu mới HOÀNG GIA ANH bắt đầu sáng tác,HOÀNG GIA ANH không phải là một bút hiệu màu mè,như mọi người đã tưởng, cái tên cúng cơm là HOÀNG NGỌC ANH chỉ đem bỏ chử ngọc viết vào chử GIA cho có phần mới mẻ.

Đoạn kết[ TÌNH KHÚC MỘT VẦNG THƠ] là câu chuyện thật của đời tôi, của một tuổi thơ ,một thời không yêu còn bị đánh, xin được cống hiến tâm tình cùng quí vị đọc giả trang thơ , xin chân thành cảm ơn

HOÀNG GIA ANH

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here