THƯ TÌNH TRÊN BIỂN MẶN

Em yêu dấu! Đại dương chiều nay trời êm gió lặng, mặt nước phẳng lì không gợn sóng. Thoáng nhìn lòng anh có cảm tưởng như dòng sông xanh Panama, chiều sơn thủy hữu tình dịu dàng thơ mộng. Đặc biệt hôm nay, con tàu không lắc lư chao đảo như những ngày qua sóng gió phủ cuộc đời.Lâu lắm rồi chiều nay, anh mới có bửa ăn ngon, do một đầu bếp chuyên nghiệp, rước từ Việt Nam sang đây theo chương trình lao động.

Em yêu! Đêm qua đã là một đêm huy hoàng nhất của anh, được nằm trong một gian phòng điều hòa êm ái của trùng dương, khách sạn ngàn sao. Tận hưởng muôn ngàn tinh tú lung linh, dưới bầu trời trong xanh của biển, ánh trăng non lu mờ xa thăm thẳm, một vài đôi chim hải âu theo tàu bầu bạn. Đêm qua anh có một giấc ngủ êm đềm thoải mái nhờ là vậy! sáng nay anh thức sớm hơn mọi ngày vài tiếng.

Dầu là thế anh vẫn còn nằm lì trong phòng suy nghĩ miên man. Chắc chắn trong lòng em tò mò, muốn biết anh đang nghĩ gì, có phải vậy không?

Em yêu! Anh không giấu  em đâu, anh đang muốn viết bức thư tình trên biển mặn.Đã lâu rồi ba mươi mấy năm qua, một thời vàng son không yêu là bị đánh, cho đến ngày hôm nay, những bức thư tình bay bướm của thời tuổi trẻ âm thầm lui về dĩ vãng, bổng dưng ngày nay, anh muốn viết bức thư tình trên biển mặn. Không biết thời gian của cuộc đời thăng trầm mưa gió, có làm giảm bớt đi lời tình tứ của ngày xưa tuổi xuân vang bóng, có một bút hiệu hoàng giang tử đáng ghét khó thương kia đã làm khuấy động biển tình dậy sóng. Những trận đồn ghen chí tử, cũng không thay đổi bản tính đa tình của một kiếp người mang nặng kiếp tầm tơ?

Em yêu! Bức thư tình lần này gởi cho em, anh không gởi đường dây bưu điện, anh sẽ gởi trực tiếp lên trang net nhà Hoàng Gia Anh để được dựng một tàng cây tình yêu, sống lại trong lòng anh và trong lòng đọc giả ai cũng có  một thời đà yêu và để nhớ, cũng như anhcó một sáng kiến mới. Viết đoạn kết mỗi bài thơ sau phần sáng tác để được chú giải nguyên ý của tác giả, hầu mong được tắm rửa các bài thơ giảm bớt đi màu xanh của biển.

Em yêu dấu! lần đầu tiên viết đoạn kết anh cảm thấy trong lòng lo âu chi lạ, không hiểu độc giả trang thơ, có cười thầm to nhỏ gì không? Có một điều, anh cảm thấy trang thơ luôn luôn, phần đông được độc giả ngỏ lời khen tặng, không những là thế, còn bỏ chút thì giờ vàng ngọc bình giải các bài thơ, trực tiếp hay gián tiếp giúp cho trang thơ tăng thêm phần ý nghĩa. Vì sự ưu ái đó, anh miệt mài sáng tác, mặc dầu con tàu lắc lư vì sóng gió. Để khỏi phụ lòng đọc giả mến thương. Em yêu! Hôm nay là ngày mồng mười tháng giêng âm lịch, ngày mai em sẽ vào lại Vũng tàu. Trên đường đi xa, mẹ góa con côi, hãy cẩn thận bảo trọng bản thân mình. Ban đêm nhớ khoác thêm áo lạnh vào, không nên ngồi gần cửa xe. Có thể trái gió lọt vào, và giảm bớt sự ồn ào của khách khi lên xuống!.

Em yêu! Sao hai tuần lễ vừa qua, về qua ăn tết có vui không? Mấy cô bạn nghịch ngợm của em, một thời trên sân trường trung học, chắc giờ này kẻ ngõ người nơi, đứa thì lên thành phố lớn kiếm việc làm hay tiếp tục trên con đường ăn học, còn một số đi lấy chồng để tạo dụng sớm cho một tương lai. Còn về phần riêng em, đừng có buồn chi chuyện duyên nợ bẻ bàng, hãy tự mình phấn đấu với đời, vươn lên bản thân mình, lo cho bé như có ngày mai tương đẹp! em yêu dấu, nên ai ủi với lòng mình ít ra vẫn còn may mắn hơn các cô dâu lấy chồng xứ lạ. Họ là những nạn nhân các gia đình tận miền quê nghèo khô,3 đi lấy chồng xa xứ, chỉ là ước mong, mai này có một tương lai thơ thới hơn giúp đỡ cha mẹ già yếu đuối, đền ơn sanh thành dưỡng dục, giúp đỡ các em thơ, trọn đạo nghĩa máu mủ thâm tình. Họ đâu có ngờ, bị bọn người dã nhân sang đây cưới vợ, cùng đồng lõa với bọn đầu nậu thiếu tình người, dàn dựng màn tuyển chọn cô dâu, giống hệt bản sao tổ tiên hoàng đế bọn dã nhân ngày xưa, chọn hoàng hậu hay chọn quí phi không hơn không kém. Tội nghiệp thay, đáng thương thay, vì hoàn cảnh quá nghèo. Đồng bạc đốt cháy nhân tâm, các cô dâu đáng thương kia, dành bỏ chổ chôn nhau cắt rốn, theo chồng về xứ lạ. Xứ oan nghiệt của cuộc đời chờ sẵng họ sánh bước chung với con dã nhân, không có trái tim, người phi nhân bản.

Em biết không! Bọn vô loại này chính là các bào thai của mấy con dã nhân cuồng tính, may mắn được thượng đế thương tình, cho đầu thai chung với loài người, thì dù bản thân là con người, bản tâm vẫn là cầm thú, đôi mắt một mí chúng nó đỏ ngầu vì dục tính, đang nhìn những cô dâu Việt Nam đáng thương kia, tưởng chừng là cái bản vẻ cho cả gia đình hùn vốn cưới về chia chát mâm cỗ quí tình dục dành cho cha, cho anh và cho em, cho cả một gia đình phi luân lý?. Tội nghiệp thay cho thân phận đàn bà, họ không thể tự cứu lấy mình, phải nhờ đến các cha xứ nhà thờ, hay các hội đoàn bảo vệ quyền làm người can thiệp.

Em yêu dấu! một khi lứa tuổi thanh xuân, lớn lên và trưởng thành trong xã hội, một khi bước vào con đường tình yêu, thì nên hiểu rằng tình yêu không phải là lớp nhựa trơn tru bằng phẳng trải trên con đường tương lai hạnh phúc. Thực ra mặt trái của tình yêu, đau khổ là lứa dối, dang dở và tuyệt vọng của cuộc đời. Một khi em lại nghĩ đến cuộc đời, thì cuộc đời không phải là một thiên đường trong địa cầu nhân loại, mà chính mặt trái của cuộc đời” Sanh-lão-bệnh-tử, sang khổ trầm vinh” cái khổ chưa chắc gì của mình, cái vinh chưa hẳn là của họ. Hãy tự lo cho mỉnh, đừng than thân trách phận. Cũng như cuộc đời của anh, sanh ra và lớn lên mãi tiếp nối quản thời gian dài gian khổ. Thưở nhỏ, mẹ nghèo, cha mất sớm, sống trong một mái tranh nghèo, mẹ góa con côi. Cơm ngày hai bửa một gạo ba khoai đã dưỡng nuôi anh trưởng thành từ một bàn tay cần cù của mẹ. Ngày hôm nay thượng đế không phụ lòng người, anh đã có công việc làm tự mình độ nhật.

Về kiến thức, anh rất hãnh diện với mẹ gia và hai gia đình em gái của anh, anh luôn luôn không quên ơn thầy cô dạy bảo. Thành quả ngày hôm nay trang thơ Hoàng Gia Anh ra đời, là một vinh dự lớn lao, tưởng chừng là cơn mộng.

Em yêu! Em cho anh được một phút, xin được chân thành cảm tạ đọc giả trong và ngoài nước, dành mọi ưu ái cho trang thơ được ngày thành đạt như hôm nay.

Về hạnh phúc, anh có một mái ấm gia đình về các nàng thơ giả tưởng. Anh có cả vườn hoa sắc màu thơ mộng, chỉ cần nghe mĩ danh của mỗi loài hoa, cũng đủ làm cho khách đa tình khờ khảo?.

Hôm nay anh lại có em, còn có cả bức

THƯ TÌNH TRÊN BIỂN MẶN.

TƯỜNG VI DÃ TƯỞNG ANH YÊU EM.

Hoàng Gia Anh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here