Hà Đình Cẩn   
14/10/2008

  Đưa tin khách quan’

Phiên tòa theo kế hoạch sẽ diễn ra trong hai ngày 14 và 15, nhưng một số nguồn tin cho hay có thể tòa sẽ tuyên án sớm.
Trong buổi sáng thứ Ba 14/10, sau phần đọc cáo trạng của Viện Kiểm sát, tòa đã tiến hành thủ tục xét hỏi đối với ba bị cáo Phạm Xuân Quắc, Đinh Văn Huynh và Nguyễn Việt Chiến cho tới giờ nghỉ trưa.
30 phóng viên Việt Nam cùng đại diện một số hãng thông tấn nước ngoài có trụ sở tại Việt Nam đã được cấp giấy phép tới theo dõi phiên xử.
Đại diện một số sứ quán nước ngoài cũng có mặt tại tòa án với tư cách quan sát
.

Sáng nay, 14/10, phiên tòa xét xử sơ thẩm tướng Phạm Xuân Quắc và đồng sự là Đinh Văn Huynh, cù ng 2 nguyên nhà báo Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến đã mở tại Hà Nội. Ngay từ sáng sớm nhiều cán bộ, phóng viên của báo Tuổi Trẻ , báo Thanh Niên và nhiều đồng nghiệp đã có mặt tại cổng trại tạm giam để nhìn mặt Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến, sau hơn 5 tháng bị tạm giam.

 Trong số các bị cáo tôi để ý đến là nhà báo, nhà thơ Nguyễn Việt Chiến. Anh cười quay nhìn người thân và đồng nghiệp đứng đón trước cửa tòa.
Tôi đã đọc nhiều bài báo, nhiều bài thơ của anh. Phiên tòa còn đang xét xử, tội trang cụ thể của Chiến do tòa phán quyết theo pháp luật. Rất có thể anh sẽ bị cầm tù. Nhưng vì những bài thơ của anh không đứng trên vành móng ngựa cùng với tác giả của nó, nên chắc chắn, thơ, tinh thần của anh sẽ ở ngoài nhà lao. Một trong những bài thơ của Chiến sẽ ở ngoài nhà lao mà bạn đọc từng yêu mến là Để nhớ em, tôi nhẩm đọc lúc thấy anh trên đường vào sân tòa.

 

    
ĐỂ NHỚ VỀ EM

Tôi yêu khóe miệng không tắt
những ban mai lầm lẫn sương mù
em chẳng vàng thu
em dìu dặt một bờ bến lạ
Tôi đi qua
bóng một sân ga
chẳng con tàu nào chở tôi về phía thương yêu cũ
chẳng con tem nào đưa tôi về địa chỉ yêu dấu cũ
chẳng câu thơ nào cõng tôi về tuổi thơ cũ
chẳng ánh sáng nào giúp tôi thoát khỏi những ám ảnh cũ
chẳng con đường nào nâng tôi lên qua những dằn vặt cũ
chẳng máy giặt nào giặt hộ tôi những đau khổ cũ
chẳng máy điều hòa nào có thể cứu nổi một sa mạc cũ
đang phổng phao lớn dần những đói khát trong tôi
Bởi thế
tôi chỉ dám cất giấu trong câu thơ chật hẹp của mình:
một ít gió còm cõi từ mùa hạ cũ
một ít nắng đăm chiêu từ mùa đông cũ
một ít mây chiều bơ vơ trên mái phố cũ
một chút bụi tư tưởng rơi ra từ cuốn sách cũ
một hơi ấm thì thào trong bài hát cũ
một mùi vị hoang dại ngọt ngào trong da thịt cũ
Để nhớ về em.

Còn tôi, tôi nhớ anh.

Hà Đình Cẩn
Nguồn: hnv.vn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here