| VÌ EM VÌ EM |
|
|
|
| Viết bởi Hoàng Gia Anh |
| Thứ sáu, 29 Tháng 1 2010 17:37 |
|
Triền núi mùa đông Sương mù giăng lối Sơn trang chiều nay Buồn lắm không emươ Dòng suối ngọt ngào Lá rừng trôi chảy Con chim lạc bầy Gọi bạn thâu đêm Biển trời HAWaii Mùa đông sóng gió Con tàu nhọc nhằn Chẻ sóng đi qua Anh ngồi lái tàu Bồn chồn lo lắng Nàng thơ quê hương Xa nửa địa cầu Ước gì đêm nay Anh về Phan Thiết Đứng chắn mưa chiều Đỡ lạnh cho em Anh nhặt lá rừng Trên dòng suối mát Anh đuổi chim buồn Đừng khóc thâu đêm Vì em vì em
Đoạn kết Vì em vì em là một bài thơ đã nói ra được tình cảm của mình dành cho nàng. Vì em,tôi sẽ làm tất cả và tất cả cho em, vì em tôi sẽ hết lòng thương yêu và chiều chuộng em như nàng tiên nhỏ. Bài viết mang đề tựa tiểu uyên sơn trang, lúc đầu tôi chỉ muốn mượn tên của một giai nhân có thật. Nàng đẹp lắm, đẹp như một phú tang mỹ nữ, biển xứ hoa anh đào nhật quốc. Tôi muốn nhờ tên nàng, để dàng dựng lên một cuộc tình thầm yêu giả tưởng. Tôi cố gắng trong cơn mơ hình dung sắc đẹp tuyệt thế giai nhân của nàng đang lôi cuốn tâm hồn tôi đi vào đam mê. Để được thực hiện thêm đôi bài thơ tình trai gái đương thời, hầu cống hiến quý vị đọc giả trang thơ được thưởng thức “ đa tình mộng du thuật” từ bang đảo Hawaii trong cơn mơ khăn gói về Việt Nam quê hương để đi tìm tiểu thanh sơn trang bằng mộng tưởng, trên thực tế tôi không phải là đối tượng của nàng, tôi chỉ là nhà thơ nghèo quanh năm sống giữa vùng biển mặn, sự cô độc tình yêu giữa dòng đại dương mây gió. Khoảng cách trống vắng và thiếu thốn sắc đẹp kiều diễm đoan trang, không có ở biễn trời bao la mịt mù đô thị, lúc đầu tôi chỉ đóng vai chàng thi nhân nghèo thầm thương trộm nhớ một giai nhân sống trong nhung lụa đài các sơn trang” đa tình du mộng thuật” bắt đầu từ một cuộc tình giả tưởng đến từng đêm, từng đêm con tim tôi bồn chồn lo lắng, lòng quan tâm về nàng có mãi trong tim tôi. Tôi tự hỏi có phải tôi đã yêu rồi. Nếu không? Tại sao tôi muốn dùng thân mình chắn gió che mưa, để người mình thầm mơ không lạnh trong mùa đông gió rét, nếu không phải yêu tại sao tôi tự nhặt từng chiếc lá rơi trên dòng suối mát. Để nàng chiêm ngưỡng dòng nước suối trong xanh mãi chảy bên triền sơn trang mơ mộng,có phải con tim tôi tự sai khiến chính mình đuổi chim buồn suốt đêm than khóc, khôn làm kinh động giấc ngủ của nàng trong đêm lạnh sơn trang. Trang chủ ơi, từ một cuộc tình dã tưởng, hồn thơ đã ru tôi vào giấc mộng. Con tm tôi từng đêm âm thầm khẽ gọi hai tiếng: Vì em Hoàng Gia Anh
Nhận xét (0)
Powered by !JoomlaComment 4.0 beta1
!joomlacomment 4.0 Copyright (C) 2009 Compojoom.com . All rights reserved." |
| LAST_UPDATED2 |









Some specialists argue that business ...
Đọc "Tuổi thơ dữ dội" ta thấy...
Every one remembers that humen's life...
co ai bit kai bai ma "khi dang nh...