Đã lâu rồi  tôi định việt tâm thư thăm ông, để cảm ơn ông đã viết lời tựa CD thơ” nỗi lòng chinh phụ” và “mẫu tử tình thâm”. Lời văn thật lưu loát, nghe qua hùng hồn như một diễn giả, rất trung thực, sắc bén, lối nhân xét chính xác-có phải Hoàng Gia Anh, muốn viết lại chinh phụ ngâm trong một tư thế khác-.

Đúng như ông đã nhận xét, nguyên tác nỗi lòng chinh phụ là” tân Chinh Phụ Ngâm Thời Đại”.

Cách đâu mấy năm, tôi có nhờ người anh con ông bác ruột là Hoàng Can, ở Nha Trang, Khánh Hòa đem tập thơ đến chính quyền nhờ kiểm duyệt, nhưng trong ban hội đồng kiểm duyệt đề nghị cùng anh tôi, nên thay đổi tựa đề, vì sợ xúc phạm bản quyền, chinh phụ ngâm, nên ngày hôm nay mới có cái đề tựa” Nỗi lòng chinh phụ”.

Nguyên tác bản chính của “Chinh phụ ngâm” được cụ Đặng Trần Côn viết bằng hán ngữ, và được nữ sĩ Đoàn Thị Điểm dịch ra thành quốc ngữ, chúng ta ngày hôm nay mới xem được án thơ tuyệt tác.

Nhân vật trong chinh phụ ngâm được mô tả những người chinh phụ anh hùng hán tộc nổi bật nhất. Chinh phụ, là các bà mẹ kiềm diễm Trung Hoa. Tôi có đọc qua vài lần lòng tôi không khỏi bồi hồi xót thương dân tộc, tôi tự hỏi:

*quê hương đâu thiếu nhân tài

*tiên sinh lại mượn ngoại lai tạo vần?

 

Nói đến người chinh phụ cận đại nhất, tôi lại liên tưởng đến ba tôi, các chú tôi, các anh tôi, và các đồng bào tôi.

Nói về quá khứ, triệu triệu vị anh hùng dân tộc. Đã từng phạt Tống, bình Chiêm, thắng Mông- Nguyên, diệt Hán, dựng biết bao ngàn chiến công hiển hách.

Ngày nay chiến tích oai hùng thời cận đại chiến thắng trận đánh Điện Biên Phủ lừng danh thế giới, chúng ta hãy nhìn lại hình ảnh tư liệu, hơn 4000 người lính lê dương, tay giơ khỏi đầu tay cầm cờ trắng.

Cùng với sự cuốn cờ tháo chạy của quân đội Mỹ năm 1975.

Lòng tôi không khỏi tự hào con dân dòng tộc Việt.

Nói đến nữ anh hùng dân tộc, các bà không làm hổ danh, con cháu bà Triệu bà Trưng, mà quốc sử luôn luôn ghi dấu muôn đời, cái công bảo quốc an dân, để tỏ lòng ngưỡng mộ, tôi xin kính dân lên 2 vế đối cho Hai bà trưng cùng bà Triệu sau đây:

Câu đối Hai Bà Trưng

*Chém giặc trước đoàn quân, giải phóng Mê Linh đôi nữ tướng.

*Trầm mình dòng sông hát,bảo tồn tiết hạnh nhị Trưng Vương

Câu đối bà Triệu

*Vai khoác chiến nhung bào lẫm liệt trông giống tướng An Nam hào kiệt

*Giữa sa trường giết giặc, thấy rõ tài Việt nữ anh thư.

Trở lại nỗi lòng chinh phụ, tôi còn nhớ cách đây hơn bốn mươi năm, lời dặn dò của mẹ tôi vẫn còn văng vẳng bên tai. “ Nè, con trai cưng của mẹ, mỗi lần con có nấu cơm, nhớ bụm bớt lại, một bụm gạo bảo vào cái lu này cho mẹ nghe con”

Bây giờ tôi mới nhận thức được, bụm gạo đó là một tô cơm, gián tiếp của người chinh phụ, dành dụm lại mỗi bữa ăn, sau một tháng trời gom góp, gởi cho chồng phục vụ ngoài chiến tuyến.

Ngày hôm nay,các bạn trẻ có biết bụm gạo đó, có cái tên gọi là gì không?

Đó là cây lúa gạo nuôi quân. Cây lúa gạo nuôi quân, chỉ đặc biệt có ở Việt Nam,

Mọc lên và trưởng thành trên mảnh đất quê hương nghèo khổ.

Cây lúa gọi nuôi quân, được vun xới và chăm sóc từ một bàn tay nhỏ bé của người chinh phụ trẻ, có trái tim yêu thương chồng và yêu thương đất nước. Ôi cao quý thay, các bà mẹ Việt nam trong cuộc chiến,các mẹ đáng được vinh danh trong lòng tôi, trong lòng tám mươi lăm triệu con tim yêu nước.

Vì lẽ đó, nỗi lòng chinh phụ ra đời không phải là áng thơ tuyệt tác, lời thơ tuy mộc mạc quê mùa, chấm phá dẫu kém phần phong phú nhưng đối với tôi  rất được trân quý. Bởi vì chính tâm hồn tôi viết lên bằng tất cả nỗi lòng thương kính yêu các mẹ.

Xin chào giáo sư Nguyễn Tấn Sĩ

Hoàng Gia Anh 12/12/2009

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here