Lời Bình

Gần 4 thiên niên kỹ chiều dài lịch sử của đất nước. Vào ra trận mạc chinh chiến không biết bao nhiêu phen. Trai đất Việt chỉ vì chí nguyện hiến mình cho độc lập của Tổ Quốc, cho ấm no hạnh phúc của dân tộc.

Niềm hãnh diện thật xứng đáng cho thế hệ chúng ta khẳng định Việt Nam là một dân tộc anh hùng. Chưa một lần chịu khuất phục kẻ thù trong mọi tình huống. Cho dù có lúc bị áp đảo nhất thời bởi thế lực địch, phải chịu kiếp “ làm ngửa dưới cương”. Nhưng rồi cũng tìm cách vùng dậy đạp đổ cường quyền giành độc lập tự do cho xứ sở mình. Điều đó đã chứng minh rất rõ qua các sử liệu cổ Kim Đông Tây.

Thành tích lẩm liệt của các đấng nam nhi, phần lớn nhờ vào đức hy sinh cao quý của người phụ nữ. Là căn cứ hậu cần đầy tin tưởng để khích lệ chồng con vừng lòng làm nhiệm vụ.

Dù  phải ngàn dặm sơn khê thăm thẳm và thời gian cách ngăn vời vợi, người chinh phụ vẫn một lòng trung tiết chờ chồng, nuôi con, để kẻ làm trai được yên tâm lo việc nước. Tấm lòng trung nghĩa sắt son đã kết tạo nên vô số ca dao truyền khẩu đáng để đời :

Bao giờ cạn lạch Đồng Nai

Nát chùa Thiên Mụ mới sai lời nguyền

Hoặc : Chừng nào đá nát vàng phai

            Biển Hồ lấp cạn mới sai lời thề

            Trăm năm lòng gắn dạ ghi

            Dẫu ai đem bạc đổi chỉ cũng không.

           

            Một cách liên tưởng nhẹ nhàng vào hoàn cảnh, vào số phận tác giả rung lên tiếng chuông lòng một cách ẩn dụ bằng cặp câu song thất

            Cửa phòng the năm canh khép lại

            Thiếp chờ chàng ngày luận tháng qua”

           

            Nỗi ưu tư về cảnh biên cương heo hút, chướng khí Lam Sơn, đạn bom nguy khốn đã làm sống dậy trong lòng người chinh phụ từng giờ, từng phút, mà tác giả đã đặt mình vào đó để viết nên thơ :

            “ Chàng vì tổ quốc quê hương

               Dấn thân giữa chốn sa trường hiểm nguy”

            Qua ngót 100 đoản khúc với thi pháp song thất lục bát, tác giả đã không chừa chỗ cho chúng ta nói thêm điều gì về nghĩa vụ cao cả và đạo hạnh tiết trung của người chinh phụ. Phải nói đây là một tuyệt tác, một cách hình dung là những tấm gương đánh để cho thế hệ hôm nay và mai sau lấy đó làm khuôn thước cho cột cách của người phụ nữa Việt Nam.

            Mặc dầu tác giả chỉ đề cập đến tâm hôn cao trọng của người chinh phụ trong thời buối chiến chinh xưa, chỉ có thân trai mới ngang dọc tung hoành. Chúng ta cũng đã liên tưởng được rằng chính cái tâm hồn son sắt đó đã đẩy đưa người phụ nữ của thời kì đương đại sánh ngang với nam giới để xông pha với mọi hiểm nguy trên chiến trận, sống mái với kẻ thù, giúp nước giúp dân và đạ lập không biết bao nhiều kỳ công cho việc bảo toàn độc lập, tìm kiếm tự do cho Tổ Quốc, chứ không chỉ an phận chờ chồng, nuôi con ở hậu phương.

            Từng đoản khúc với lối cấu trúc thơ theo đúng niêm luật, thực sự tác giả đã gieo vào lòng người đọc từng giai điệu ra đời thật đáng khâm phục

 

                                                            Tác giả : Hiếu Giang Trần Đình Lan

Nỗi Lòng Chinh Phụ

Cảnh chinh chiến, lan tràn cát bụi

Cõi hồng trần, gặp buổi trân chuyên

Chiến tranh khối lửa triền miên

Tang thương tràn ngập, đảo điên thế này.

 

Bom đạn nổ long trời chuyển đất

Khói bụi bay che mất tầng mây

Mạng người nằm ở tầm tay

Dân tình chết chóc tháng này chiến chinh.

 

Thân chiến sĩ khó bề chọn lọc

Mộ anh hùng đất mọc đầy non

Giao tranh kẻ mất người còn

Chàng ơi biết thiếp mảnh hồn lo xa.

 

Nợ nước non ta thời phải trả

Oán hờn này từng bửa không quên

Công chàng tổ quốc ghi trên

Tình chàng thiếp ấp ủ bên mộng lòng.

 

Thiếp ao ước cánh chim theo dõi

Bay tìm chàng ngoài cõi quan san

Để xem cuộc chiến chinh tàn

Quân chàng chiến thắng muôn ngàn hổ beo.

 

Truy kích địch lần theo sanh tử

Gót chân chàng ngàn dặm bôn ba

Anh hùng trước trận xông pha

Áo hoen thuốc súng như là mực in.

 

Mừng chiến thằng dồn vang tiếng trống

Nhạc quan reo sung bổng cầm tay

Nước non giữ nước non này

Hồn thiên Tổ Quốc cờ bay bùi ngùi.

 

Xác của giặc chôn vùi trận tuyến

Thế quân chàng chuyển biến Động Tây

Trùng trùng lớp lớp cờ bay

Chiến công chàng để mai này sử ghi.

 

Người chinh phụ lấy gì hy vọng

Tháng ngày mơ hình bóng chinh phụ

Chàng đi đã mấy mùa thu

Nhớ thương từng phút mịt mỳ bóng mây.

 

Chàng đâu biết tháng ngày mưa gió

Thiếp âm thầm gắn bó chiếu chăn

Tình chàng cùng thiếp cách ngăn

Biển buồn tỏa rộng, thương băng trời xanh

 

Duyên chưa thắm chàng đành bỏ lại

Tình chẳng cầm thiếp phải trông sang

Làm trai gánh vác giang san

Vợ hiền thiếp phải thay chàng nuôi con.

 

Long chung thủy tâm hồn đã thấy

Núi non xa cách mấy ngàn dâu

Phấn son thiếp đã bạc màu

Hỏi chàng có biết thiếp sầu thương ai.

 

Thiếp đâu biết nay mai gió cát

Tấm thân chàng lưu lạc phương nao

Đoạn trường mưa nắng xiết bao

Gập ghềnh núi thẳm non cao dãi dầu.

 

Đời chiến sĩ dẩu rằng dày dạn

Núi non nào khó cản chân bôn

Nỗi lo lòng thiếp bồn chồn

Ngàn thương thiếp giữ tâm hồn thanh thanh.

 

Cửa phòng the năm canh khép lại

Thiếp chờ chàng ngày tận tháng qua

Tình chàng và thiếp cách xa

Nhớ không gọi thấp thương là gọi cao.

 

Bên sường núi bóng sao chiếu rọi

Góc tường sầu thương nỗi chôn sâu

Chàng đi xa cánh bấy lâu

Tình vương luống để thiếp sầu chẳng khuây.

 

Ngoài chiến tuyến chàng hay chăng nhỉ

Thiếp một lòng chung thủy chinh phu

Vì dâ vì nước diệt thù

Vì chàng thiếp đợi mấy thu chẳng màng.

 

Đời chiến sĩ gian nan cực khổ

Đêm lạnh lùng ngủ chổ sương phong

Gió động tê buốt cõi lòng

Tình nhà nợ nước trong vòng chinh nhân.

 

Từ dạo đó phong vân vạn nẻo

Biết giờ chàng lạc lẽo nơi đâu

Người hùng chinh chiến bấy lâu

Thân mình xem nhẹ như màu cây cỏ.

 

Cơn gió thoảng bóng mây từ trước

Người anh hùng nhẹ bước phong sương

Chàng vì tổ quốc quê hương

Dấn thân giửa chốn sa trường hiểm nguy.

 

Thân chiến sũ mong gì tồn tại

Mắt chinh phụ mãi mãi trăng soi

Trương phu lòng chẳng hẹp hòi

Sống vì đất nước chết coi nhẹ mình.

 

Mắt nhìn thấy lửa binh quê cũ

Đạn quân thù trùm phủ tang thương

Ai đem thân gởi chiến trường

Ai nằm yên ở hậu phương nhìn ra.

 

Chàng nghĩ thế xông pha sương gió

Chàng vì dân đây đó muôn phương

Bom thù đổ nát quê hương

Nhà tan thành hố học đường hào sâu.

 

Cảnh tang tóc dân lành rời rã

Cuộc tương tàn ai đã gây nên

Làm trai nợ nước báo đền

Cán cân nặng nhẹ đôi bên tình thù.

 

Trong cánh cửa mấy thu thiếp đợi

Ngoài biên thùy chàng hỡi nghe chăng ?
Nhớ chàng lệ dấu vào khăn

Giang tay khêu lại ngọn đèn lu lu.

 

Thiếp cố giữ phận người chinh phụ

Mong chàng đừng học lũ vương tôn

Làm tròn bổn phận nước non

Xa quê nhớ vợ thương con ở nhà.

 

Đừng phong lưu bướm hoa niên thiếu

Chớ học đòi dan díu tình duyên

Để lòng thiếp mãi ưu phiền

Duyên tình cản lối hàn huyên cho đành

 

Ngày hôn lễ trăng thanh chứng tỏ

Buổi tiễn đưa mây gió tường tri

Một lần đời thiếp vu quy

Tùng phu xuất giá mong gì nữa đâu

 

Cảnh binh lửa dãi dầu chinh phụ

Kiếp nhân sinh vần vũ che trăng

Sáng hôm tối lửa tắt đèn

Dán đâu nghĩ đến cung hằng kiêu sa.

 

Thuở tiển biệt chàng ra mây gió

Hẹn ngày nào đào nọ đơm bông

Bây giờ trời đã sang Đông

Phù dung sớm đến bên sông đợi chờ.

 

Người chiến sỹ hẹn họ năm ấy

Sao bây giờ chẳng thấy tăm hơi

Tóc huyền sợi rối vì trâm

Nỗi lòng tan nát hương cầm bạc phai .

 

Cuộc hẹn ước ngày này thuở nọ

Lỗi lời thề trăng gió tiêu hao

Hay chàng còn ở chiến hào

Không về thấy thiếp lệ trào mênh mông.

 

Thiếp đã đến chàng không thấy lại

Lời chung tình ở mãi mây xanh

Nỗi lòng buồn lại bao quanh

Bước chân lạc lối đường tình ngẩn ngơ.

 

Thư chàng hẹn sao chàng chẳng tới

Lỗi tại chàng hay bởi quân cơ

Để cho thiếp đứng đợi chờ

Vầng dương bóng ngã bên bờ vực than .

 

Thiếp nhớ lại ngày chàng nhập ngũ

Tròn năm này tính đủ ba bông

Đã quên phấn nhạt môi hồng

Phòng loan chiếc bóng đợi trông chàng về.

 

Tình chồng vợ phu thê gắn bó

Đạo mẹ cha chữ hiếu con thương

Mẹ già tóc đã điểm sương

Con thơ than khóc đêm trường nhớ cha.

 

Tình của mẹ thương chàng ngoài cửa

Lòng con thơ chờ bửa cơm cam

Tảo tần sáng Bắc chiều Nam

Thay chàng thiếp phải kiêm làm phụ thân.

 

Nuôi dưỡng mẹ thêm phần dạy trẻ

Thân dặm trường nặng nhẹ là bao

Thay chàng dầm dãi sương sao

Xuân mang nhớ đến thường vào đông sang.

 

Tình cách trở muôn ngàn hải lý

Mối sầu đan vạn ý thơ thương

Chàng vì đất nước quê hương

Thiếp vì đạo nghĩa can thường phải lo.

 

Nhớ ngày thiếp qua đò xuất giá

Gương chung tình chàng đã soi chung

Đục trong sướng cựuc gánh cùng

Nghèo không than phận, vinh không thay lời.

 

Chiếc nhẫn cưới có trời chứng kiến

Trâm cài đầu núi biển tường tri

Pháo hồng tiễn thiếp vu quy

Ân tình chàng đắt thiếp đi vào phòng.

 

Tình chồng vợ trải bao năm tháng

Duyên sắc cầm bón dáng chưa phai

Chàng đi đã mấy năm dài

Quê nhà hôm sớm miệt mài thiếp lo.

 

Tội cho chàng gay go núi đá

Thương cho chàng vất vả ghềnh sâu

Sớm chiều nắng dãi mưa dầu

Thân người chiến sĩ bạc màu phong sương.

 

Sợ gió đến cản đường binh ngũ

Lo mưa về mây phủ động sang

Màn trời chiếu đất gian nan

Thương tìn đồng đội nên chàng phải lo.

 

Chàng phải lo hẹn hò bỏ dở

Nơi quê nhà con vợ chờ trông

Hỏi chàng có nhớ thiếp không

Ngày xuân én liệng môi hồng điểm trang.

 

Môi điểm trang chờ chàng trở lại

Trâm thiếp cài tóc mãi phất phơ

Thiếp cùng con trẻ đợi chờ

Mùa xuân chàng hẹn bên bờ sông thương.

Tội cỏ dại bên mương nước ngập

Thương cây gòn lá rụng thân trơ

Mẫu thân đầu tóc bạc phơ

Nhớ con lệ thấm bên bờ mi nhăn.

 

Thương thân thiếp chiếu chăn lạnh nhạt

Gối hồng loan đã bạc màu son

Tháng ngày dưỡng mẹ nuôi con

Thời gian quên lãng mảnh hồn băng trinh.

 

Lo cuộc sống một mình thiếp gánh

Che má hồng trong mảnh khăn thô

Chàng đi gìn giữ cơ đồ

Đường trần thiếp phải bước vào nắng mưa .

 

Đêm gió lạnh rèm thưa lẻ bóng

Ngoài mái hiên nhỏ giọt mưa rơi

Ngọn đèn lúc tỏ lúc vơi

Nhớ thương tỏa khắp đất trời bi ai.

 

Gà gáy sáng đêm dài sao ngắn

Tiếng quốc hờn văng vẳng đầu thôn

Nhớ lời biển hẹn thề non

Năm canh khó ngủ thiếp còn mộng mơ.

 

Vừa chớp mắt bỗng giờ trời sáng

Nuỗi buồn này thiếp bán ai mua

Cây thương mọc đủ bốn mùa

Vắng chàng nhà giọt gió lùa màng che.

 

Vầng nhật nguyệt chun khe cửa sổ

Khói đèn chong tỏa khắp ba gian

Một mình ngày thở đêm than

Hỏi chàng ngoài nẻo quan san có tường.

 

Thiếp cũng chẳng giống phường bán phấn

Mượn lầu hồng gợi phận cầm ca

Đề người thưởng nguyệt mua hoa

Lủ ong bầy bướm xem là của chung.

 

Thiếp chẳng phải phù dung tuyệt thế

Để khiến chàng nhỏ lệ chia tay

Hay là chàng đả đổi thay

Hoa xuân thân thiếp đến ngày tàn phai.

 

Hay chàng nặng thân trai nợ nước

Ngỏ công hầu tính bước thăng quan

Quyền uy giàu có cao sang

Năm thê bày thiếp sánh hàng vương tôn ???

 

Hay trận thiến vẫn còn xơ xác

Bom quân thù đổ nát quê hương

Nên chàng còn ở chịến trường

Quyết lòng giữa lấy quê hương nước nhà.

 

Thiếp củng muốn đi ra chiến lũy

Đề tìm chàng chiến sỹ hùng anh

Lo chi đường núi gập ghành

Màng chi phận gái rời thành tìm phu.

 

Thư chàng gởi mấy thu còn để

Lời phân trần kể lể còn đây

Nhớ thương càng lúc càng đầy

Lòng chàng ý thiếp đời này mấy ai.

 

Thiếp đã nếm chua cay cuộc sống

Thiếp đã từng đở chống nhớ thương

Tháng ngày bên khối tình vương

Buồn sa giọt thảm nhớ vương lệ sầu .

 

Thiếp phận gái` giãi dầu dù mấy

Sức thiếp đo, cũng bấy nhiêu thôi

Xa chàng còn thuở nằm nôi

Giờ này nó lớn khôn rồi chàng ơi.

 

Thiếp dạy con dùng lời thân phụ

Nuôi nấng con chẳng đủ là bao

Phải chăng thiếp phận má đào

Vắng chồng vợ bước chân vào gian nan.

 

Thiếp cũng chẳng than van chi cả

Phận dâu hiền thiếp đã lo toan

Miển sao thay thế được chàng

Chờ ngày tấu khúc khải hoàn dân ca.

 

Đời chiến sỹ xông pha đây đó

Nét phong trần mưa gió bao quanh

Chàng đi giữ nước giử thành

Thiếp về giử bức tỏ mành phòng the.

 

 

Đường chàng đi theo khe suối chảy

Ngỏ thiếp về trải mấy hàng dâu

Núi cao biển rộng sông sâu

Thương chàng vì nước dãi dầu tuyết sương.

 

Vào tuyết sương quên đường xưa củ

Thiếp chờ chàng nay đủ ba đông

Lạnh lùng gối chiếc phòng không

Xót thương phận gái má hồng đương xuân.

 

Chàng niên thiếu chưa từng nhập ngũ

Nay lại mang quân cụ vào vai

Chữ tình chàng bỏ cho ai

Lòng trung chàng lại kề vai gánh vào.

 

Bỏ lại thiếp má đào phấn nhạt

Bỏ mẹ già tóc bạc điểm sương

Bỏ nhà bỏ cả ruộng vườn

Giồng khoai ai tưới con mương ai đào.

 

Vào quân ngủ chiến hào thành lũy

Núi đồi cao suối cạn sông sâu

Vai mang tổ quốc đi sầu

Chẳng màng chức phận công hầu đai cân.

 

Nợ non nước mười phần gánh nặng

Chí anh hùng khò tránh gian lao

Gậnh ghềnh đèo thẳm núi cao

Chân chàng dẫm nát chiến hào cỏ xanh.

 

Chốn hành quân chung quanh cây lá

Nơi non cao tảng đá cheo leo

Rừng sâu nào thiếu hổ beo

Xà vương tránh mắt nhìn theo bóng chàng.

 

Người chiến sỹ hiên ngang đây đó

Đã quen rồi mưa gió tuyết sương

Tháng ngày quân ngủ chiến trường

Cần chi chăn gối nệm giường nơi đây.

 

Đầu nhờ có tán cây che nắng

Áo sờn vai còn đủ dung thân

Miếng ăn giấc ngủ nào cần

Bao thu chinh chiến trăm lần giao tranh.

 

Tiếng trống trận vây thành địch vỡ

Đoàn quân xa giống tợ diễn binh

Bógn cờ tổ quốc uy linh

Chiến công vang dội đồ thành gần xa.

 

Về hậu cứ vòng hoa mến tặng

Tấm huân chương chiến thắng người trao

Toàn dân cờ xí xôn xao

Vạn người chào đón anh hào chiến binh.

 

Khen tặng chàng tháng năm sương gió

Thưởng công chàng một bó hoa tươi

Đoàn quân nói nói cười cười

Ngày hân hoan nhứt của người chiến binh.

 

Đánh cho giặc hoảng kinh giải giới

Tấn công thành quyết tới trung môn

Địch quân khiếp vía bay hồn

Điện Biên Phủ trận vẫn còn lưu danh.

 

Nhớ tiền sử quân Thanh cởi giáp

Trận Hà Hồi bão táp mưa sa

Ngọc Hồi làm chủ quân ta

Mùa xuân chiến thắng dân ta đón chào.

 

Bạch Đằng giang ghi vào chiến sử

Giết giặc Tàu gìn giữ non sông

Ơn này hậu thế ghi công

Xứng danh con cháu Lạc Hồng hùng anh.

 

Thâu dẫu chết lưu danh muôn thửơ

Bảng vàng ghi bia mộ nghìn thu

Chàng không ngọan cảnh ngao du

Đầu quân ý chí diệt thù cứu quê.

 

Thiếp nhẹ gánh phu thê một tấc

Chàng nặng lòng quân quốc mười phân

Lo làm bổn phận công dân

Bỏ quên hoa héo mấy lần tuyết rơi.

 

Tuyết tuôn rơi ngoài trời lạnh buốt

Hoa dẫu tàn, còn chút hương trinh

Hỏi chàng chàng lại làm thinh

Tỉnh ra mới biết chính mình đang mơ.

 

Ngoảnh mặt thấy con thơ say ngủ

Ngẫm cụộc đời chinh phụ xóa xa

Nóc nhà trăng mãi dòm qua

Gió chen khe cửu, mưa sa cuối thềm.

 

Nếu còn chàng ấm êm biết mấy

Nếu còn chàng sớm dậy chiều che

Dễ gì thấy anh trắng khoe

Dễ gì gió đến, vỉa hè mưa chun.

 

Thiếp tần tảo bán buôn đây đó

Mẹ tuổi già con ngỏ thơ ngây

Căn nhà ngày trước chàng xây

Giờ này lá phủ tràn đầy mái tranh.

 

Ngày hai bửa cơm canh rau lá

Đủ nhọc nhằn vất vả thân em

Trời sanh chân yếu tây mềm

Dễ gì đứng vững trước thềm lao công.

 

Đâu bằng chàng da đồng thân sắt

Đâu bằng chàng sớm Bắc chiều Nam

Không chàng thiếp phải lo làm

Nắng ghen má đỏ, gió hờn tóc đen.

 

Thiếp thay chàng bon chen cuộc sống

Nhớ thương chàng giấc mộng thâu canh

Lãng quên tuổi thiếp còn xanh

Cây buồn gió đến rung cành lá rơi.

 

Cành lá rơi tả tơi trong gió

Hoa sớm tàn bướm nọ chê duyên

Chàng đi chinh chiến triền miên

Quê nhà bỏ lại vợ hiền con thơ.

 

Giửa dòng tình bơ cơ vạn nẻo

Trong cuộc đời sớm héo chiều tươi

Về nhà nói nói cười cười

Cho con vui vẻ mẫu từ an tâm.

 

Màn kịch đó ba năm thiếp diễn

Vở tuồng kia chế biến  sao đây

Để cho tất cả vui vầy

Gia đình mãi đợi một ngày đoàn vịên.

 

Dạy cơn thơ bút nghiên từng chữ

Khuyên bảo con kinh sử làu thông

Chăng mềm nhường buổi vào đông

Đắp con đỡ lạnh ấm lòng ấu nhi.

 

Con còn trẻ biết gì gian khổ

Mẹ tuổi già mòn mỏi đợi trông

Lần tay nối sợi chỉ hồng

Thiếp ngồi dệt áo mùa đông cho chàng.

 

Thư chiến sỹ mấy trang còn giữ

Khối chung tình ngàn chứ tương tư

Bóng chàng lúc thực lúc hư

Con mơ thoáng nở nụ cười trên môi.

 

Chàng muôn dặm thân ngoài vạn lý

Thiếp quê nhà dệt ý thơ thương

Bỗng nghe tin ở chiến trường

Quân chàng chiến thắng quê hương thanh bình.

 

Lòng của thiếp nào ai sá biết

Khpé tình tiêng lo liệu non sông

Để chàng cứu nước thành công

Xứng danh giòng giống Lạc Hồng Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here