Dẫu rằng chẳng đạo phu thê

Cũng còn tình nghĩa câu thề năm xưa

            NỖI BUỒN CÔ ĐƠN Đó đây cách một dòng sông

Sao em đành nỡ phụ lòng không sang

Từ ngày em bước sang ngang

Ngõ thôn vắng vẻ đường làng quạnh hiu

Ngóng trông từng mỗi buổi chiều

Mỏi mòn chờ đợi người yêu chẳng về

Dẫu rằng chẳng đạo phu thê

Cũng còn tình nghĩa câu thề năm xưa

Tan trường ai đón ai đưa

Lúc cơn tuyết xuống khi mưa cuối làng

Giờ này tâm sự ngổn ngang

Muốn quên lại nhớ ! nhớ càng lại thương

Dõi trông chiếc bóng bên đường

Mãi chờ chẳng thấy người thương trở về

Không là cách trở sơn khê

Không là muôn dặm lối về ngại xa

Từ ngày lên chuyến xe hoa

Em không quay lại quê nhà viếng thăm

Tình xưa nay đã biệt tăm

Lòng ta trăm mối tơ tằm ngổn ngang.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here