Ôi nhớ quá ái khanh ta nhớ quá

 

Giữa trùng dương thần trí lạc đâu đây

Aí khanh mau đến cứu giá lúc này

Đừng bỏ mặc nhớ xây thành mộng ảo

Khanh là chúa loài hoa trên biển đảo

Hay phù dung tiêu vương quốc thanh bình

Nàng chiêu quân trách hán đế phụ tình

Đày đọa trẫm hằng đêm thương nhớ quá

Trẫm không ngự giữa vương triều băng giá

Nếu không khanh bên cạnh chiếc ngai vàng

Trẫm chối từ cung điện với gian san

Để đánh đối ái khanh về với trẫm

Ngoài biển rộng dưới sông sâu trên đèo thẳm

Vẫn theo khanh cho đến cuối cuộc đời

Đêm trăng về trẫm gọi ái khanh ơi

Ngồi cạnh trẫm xem vầng thơ tha thiết

Có trời đất thần linh thừa được biết

Trẫm yêu khanh chân thật ái khanh ơi

Đã lâu nay trẫm chẳng dám ngỏ lời

Lỡ khanh trách không chu toàn việc nước

Giữa sóng gió trên biển tình xuôi ngược

Trẫm nhớ khanh mong sớm được hồi cung.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here