GUYỄN NGỌC TƯ NHẬN GIẢI THƯỞNG VĂN HỌC ASEAN: “TÔI SẼ BỐI RỐI KHOẢNG… 1 PHÚT”
 
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (bên phải) và GS Trần Hữu Dũng – Webmaster viet-studies.info

PV: Khi nghe tin mình sẽ đạt giải ASEAN năm 2008, cảm giác của chị thế nào?
NGUYỄN NGỌC TƯ : Thắc mắc chút xíu, hoặc mình đã già hoặc cái giải này đã chịu… trẻ.
PV: Cụ thể hơn một chút, xin hỏi thật, chị có bao giờ nghĩ về giải này sẽ đến với mình chưa? Suy nghĩ của chị về giải thưởng này như thế nào, nó có “cao vời vợi” không?  

NGUYỄN NGỌC TƯ : Tôi nghĩ nếu ngồi viết mà mơ mộng giải thưởng này giải thưởng kia thì chẳng viết được gì hết. Tôi thường treo thưởng cho mình bằng… tiền. Ừ, viết cái này đi mình sẽ có… nhuận bút mua thứ mình thích. Với giải thưởng Asean, tôi thấy nó xa vời vợi thì đúng hơn, muốn nhận phải vượt biên giới.

PV: Viết văn là một công việc khá riêng tư, nhiều khi rất lặng lẽ, chị nghĩ về văn nghiệp của mình ra sao, khi đã có khá nhiều thảm đỏ trải ra trước mắt?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Khi bắt đầu mon men viết thì tôi đã thấy thảm đỏ rồi. Tôi nhận ra đó cũng là cái bẫy, hào quang của nó, sự lấp lánh của nó cũng mê hoặc lắm, dễ rủ rê người ta vào cuộc trình diễn lắm. Nhận thấy vậy nên lâu lâu tôi cũng bước lên thảm chút rồi về nhà viết, đơn giản, nếu chẳng viết thì dưới chân cũng chẳng có cái thảm nào.

PV: Về những tác phẩm của chị, đặc biệt tập truyện “Cánh đồng bất tận”, có quan điểm cho rằng đó là đỉnh cao, có ý kiến cho đấy là vực sâu. Bỏ qua tất cả các dư luận, chị nhìn về tác phẩm của mình như thế nào?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Chỉ đơn giản là một cuốn sách trong những cuốn sách của một đời người viết. Và cuốn sách này thì bán được. Cũng may ghê…

PV: Điều tâm đắc lớn nhất mà chị nghĩ rằng mình đã gởi gắm được qua tác phẩm, qua công việc cầm bút trong suốt thời gian qua?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Quá mừng vì thấy mình còn sống sót, chưa bị giẫm bẹp bởi vô số lặt vặt. Và viết những gì mình thích sau khi viết những gì người đời thích.

PV: Cá nhân tôi rất thích “diễn từ” của Nguyễn Ngọc Tư, ví dụ như bài phát biểu khi “Cánh đồng bất tận” được dịch sang Hàn ngữ, ấy là một bài sâu lắng. Để chuẩn bị cho giải thưởng lần này, chị định viết một bài như thế nào?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Tôi chỉ có 2 phút. Tôi sẽ bối rối khỏang 1 phút, phút còn lại hy vọng là đủ để… cảm ơn.

PV: Chị sẽ sang Thái Lan nhận giải một mình?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Chà, vụ này tế nhị lắm đây…

PV: Ngoài những tạp bút và các truyện ngắn thường thấy trên các báo, chị có những tác phẩm nào cất trong ngăn kéo hay không? Nếu có, tại sao phải cất khi nhiều nơi đang “trông chờ” để in?

NGUYỄN NGỌC TƯ : Tôi viết rất thiếu tự tin, nên viết cái nào đem công bố cái ấy, để nghe được phản hồi. Tôi thường nghĩ, nếu viết mà cất trong ngăn kéo, lâu thật lâu đọc lại như đọc của một người khác, biết đâu tác phẩm sẽ được chỉnh sửa hay hơn nhiều. Nhưng tôi không kìm nén được việc tự … thưởng nóng cho mình. 
L.Đ
Nguồn:SCLonline

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here