Hawoai non nước cảnh thần tiên

Xuống biển còn mang nợ bút nghiêng

Cuộc sống tha phường trời khéo vẽ

Đời người lận đận nợ truân chuyên

Gió dồi ngày tháng thân lê lếch

Sóng dập đêm trường giấc chẳng yên

Mộng mị vỡ tan cơn sóng vỗ

Mơ màng chợp mắt ánh trăng nghiên

Trăng nghiên bóng xế giữa trùng dương

Chợt nhớ hiền thê nhạc lữa hương

Một tháng ngoài khơi dài đằng đẳng

Ba ngày trong bến nợ tình vương

Tưởng mình qua Mỹ mình thong thả

Đâu biết thân còn nặng gió sương

Gió sương dầm giải nắng mưa dầu

Gian khổ đành cam phận cá câu

Trăng rọi đầu tàu soi bóng nước

Sao mờ đêm tối án mây thâu

Mây thâu ánh sáng giữa trùng dương

Bóng tôi bao gồm ngập nhớ thương

Mỏi mắt chờ sao sao chẳng thấy

Lắng tai nghe gió gió chờ sương

Sương gió chờ nhau ở chốn này

Ta chờ ngòi bút ý thơ hay

Muốn đen tâm sự phơi trên biển

Giải tỏa hồn thơ tự bấy nay.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here