Mẹ

Từ lòng Mẹ con lớn lên
Qua vòm cổng đá ong chân trời như ban ngày ào đến
Tuổi thơ ngây vội vàng
Bước chân trâu sá cày bỡ ngỡ.
Khi giọng nói vỡ ra, manh áo chật
Buông theo cày con cầm súng lên đường
Mẹ tiễn con rồi cánh cửa mở ra
Đón vầng trăng vào nhà bầu bạn
Ngày mùa nhớ con đầy nồi cơm mới
Ngày tết nhớ con phấp phỏng câu chào
Con đi núi xanh rừng xanh
Mái tóc Mẹ thắm suốt đường chiến dịch
Rời lũy tre bé bỏng
Con đến với bao la mặt trận trong này.
Lạ nắng, lạ mưa
Ăn qua chôm chôm cồn cào tu hú gọi
Gặp Má mùa mưa cơn đói
Lon gạo vùng ven sáng nhữngcăn hầm
Ngọn đèn dầu le lói mười năm
Quả vườn Má xuống hầm ủ mùa cây mới.
Tiếng cười của Má xuống hầm
Cho mùa xuân 75 òa tiếng hát.
Lại chia tay với Má. Hành quân
Chuyến xe chạy xuyên chiều gió bấc
Cối bên suối nhịp chày rơi lắc thắc.
Mái nhà sàn lợp vào hoàng hôn
Áo chàm xanh Mế đợi
Tiếng súng xa vạt áo Mế sương dầm
Nồi ngô luộc mang lên điểm tựa
Ống cơm lam mang lên điểm tựa
Bếp hậu cứ Mế là anh nuôi
Trạm phẫu tiền phương Mế là hộ lý
Dáng Mế như dáng núi
Biên giới chiều mây bay.
Qua bao cuộc chiến tranh
Trước mũi súng bao nhiêu kẻ địch
Đất Tổ quốc chúng con tỳ lên ngực
Với mênh mông lòng Mẹ Âu Cơ…
5/1984

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here