Chưa bao giờ kỹ thuật và công nghệ truyền tin  lại phát triển mạnh mẽ và khá hoàn hảo,  trở thành lượng vật chất khổng lồ thúc đẩy phát triển xã hội như bây giờ.  Con người trên các lục địa đều có thể cùng lúc chứng kiến một sự kiện đang diễn ra ở nơi nào đó trên thế giới của chúng ta, thậm chí diễn ra trên hành tinh khác như mặt trăng hoặc sao hoả chẳng hạn. 

      Nói chung, chúng ta đang trong thời kỳ no nê thông tin.
Ấy vậy mà, việc hạn hán thông tin trong khu vực  nhỏ như trong một gia đình, lớn như chuyện quốc gia đại sự vẫn cứ xẩy ra, gây khá nhiểu rắc rối.
      Cặp vợ chồng nọ khá thành đạt, mỗi người một chiếc máy điện thoại di động bỏ túi, tin đi, tin lại   dễ ợt vậy mà vẫn cứ thiếu thông tin về nhau, đâm ra lủng củng, tan đàn xẻ nghé sau ngót hai chục năm từng đầu gối tay ấp, có với nhau đến hai mặt con.

      Hôm qua ở hội trường Quốc hội, có vị nghị sĩ – đại biểu cho quyền lợi và khát vọng của nhân dân, nghĩa là vừa đứng gữa dân, vừa ngồi ở vị trí khá cao có điều kiện cả phương tiện và năng lực tiếp cận thông tin, vậy mà vẫn cứ thiếu thông tin trầm trọng, kiến nghị Thủ tướng Chính phủ nên  đối thoại với  trí thức, làm Thủ tướng  phải hỏi lại, không biết đại biểu nọ quan niệm trí thức là thế nào còn thủ tướng ngày nào cũng làm việc với trí thức! Không hiểu đại biểu quan niệm trí thức là thế nào, hay chỉ ông và bạn bè ông mới là trí thức “đích thực” (còn các trí thức khác không phải là trí thức) mà chưa thấy Thủ tướng hỏi đến nên mới đặt câu hỏi ấy ra? Cho hay, không thật tự hiểu mình cũng là một kiểu thiếu thông tin vậy. 
  

     Người này thiếu thông tin về người kia, tổ chức này thiếu thông tin về tổ chức kia,  nhóm này, phe cánh , đảng phái này, quốc gia này , thậm chí lục địa này  thiếu thông tin về phía bên kia  là chuyện ta thường gặp.

     Thiếu thông tin thường diễn ra muôn sự rắc rối, nhẹ thì hiểu lầm nhau, oán  giận nhau, chụp mũ lên đầu nhau rồi bêu riếu, áp đặt ý của mình lên người khác, nặng thì xích mích, xung đột, lật đổ. Trong lịch sử từng có chuyện thiếu thông tin về cái sống mũi đẹp mê hồn CLê-ô-pác mà sinh ra cả cuộc chiến tranh chết mấy vạn người đó thôi.

      Ít ngày trước, nhà thơ Thuý Qùynh đã lên tiếng  rằng nhà văn Việt Nam ta ít đọc sách nên khó mà trở thành chuyên nghiệp đươc. Xin không bàn về quan niệm văn hoá của nhà văn ở đây, chỉ nói rằng nhận xét của nữ thi sĩ là thiếu thông tin, nhất là về việc  nhà  văn ít đọc. Tôi có vài  con số điều tra bỏ túi về tủ sách các nhà văn, tiếc thay chưa kịp cung cấp cho chị Quỳnh. Chỉ biết tủ sách của riêng các nhà văn đang sinh sống tại Hà Nội thôi nếu liên kết  lại sẽ  tạo ra một mạng thư viện có đến bốn mươi vạn cuốn sách.

     Cũng cách đây ít ngày, trang Web của  nhà  vă n Trần Nhương xuất  hiện  một  vài ý kiến chê  bai, thậm  chí  giễu rằng  nhà thơ Nguyễn Việt Chiến mắc  vòng lao lý  sao Hội Nhà văn không ân tình bảo vệ; sao Hội đồng Thơ làm  chuyện  hào  hiệp là góp tiền  trợ giúp gia đình  anh  Chiến mà Web Hội không đưa tin, hay là ông Hữu Thỉnh sợ liên luỵ, lo giữ cái ghế Chủ tịch? v.v…

    Với các bạn Tran Loc Kien, Việt Bảo, Hồng Hạnh còn xa lạ, chưa hiểu Hội Nhà văn còn châm chước, chứ  như nhà văn – hội  viên Trần Nhương, nhà thơ Lê Thiếu Nhơn mà thấy người thân của mình nói  sai,  không bảo ban họ ăn nói như thế làm mất cái tình của anh em nhà văn đang công tác ở Văn phòng  Hội lâu nay vẫn âm thầm  quan tâm đến nhà thơ Nguyễn Việt Chiến thì thật đáng trách.

      Nhưng thôi, cũng là do thiếu  thông tin nên mới  sinh ra cái  sự  người  đánh  trống  xuôi, kẻ  thổi  kèn  ngược.  Hội  đối  xử  với  anh Chiến  ra sao thì Web Hội ( hnv.vn, vanvn.net) đã  buộc  phải  nói rồi. Sở dĩ nói “buộc” bởi người ta không nên kể  ra  cái việc đi giúp người hoạn  nạn, vì nói ra nghe cứ như khoe, dơ lắm. Người trưởng thành  thường giấu  tên khi làm từ  thiện, các cụ dạy con cháu: “Tay trái làm phúc phải giấu tay phải, kẻo nó biết nó khoe ra thì lại là mất phúc đấy – là có cái lý của các cụ vậy.

     Chuyện nên khép lại, không có gì phải ầm ĩ,  già rồi lại còn đem nón, đem  mũ  chụp  lên đầu  nhau, con cháu  nó  cười .
     Vấn đề cần  bảo  nhau là  khi  thiếu  thông tin, xin bình  tĩnh  suy xét rồi hãy phát ngôn. Nói năng sao cho  phải với bạn văn là thể hiện sự tôn trọng bản thân mình. Người Pháp có kinh nghiệm về điều này, đã  tổng kết một thành ngữ: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe” tưởng cũng rất cần tham khảo vậy.

       Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn gọi  văn chương là  ngôi đền quả là xác đáng.  Căn bản nguyên lý giữ cho ngôi  đền tồn tại như một giá trị không phải ở đó có bao nhiêu người tu hành, mà là người tu hành cần phải thấm nhuần triết lý biện chứng về vạn vật, suy xét sự việc một cách bao dung hay nói theo ngôn ngữ đương đại là đoàn kết, bắt nguồn từ chính triết lý xây dựng nên bền  vững đền miếu. 

      Và đương nhiên ngôi đền nào cũng cần có người quét rác để  giữ  sự trong lành cho  chốn tôn nghiêm.    
 

H.Đ.C

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here