Thưở nước non ngừng cơn gió bụi

Ngày tiếp thu là buổi hoang mang

Xuống tàu lòng luống thở than

Xa tình mẫu tử trăm ngàn xót thương.

 

Ơn sanh đẻ vấn vương lòng trẻ

Công dưỡng nuôi nghĩa mẹ cù lao

Ra đi giọt lệ tuôn trào

 

 

 

Từ đây chữ hiếu trông vào hai em.

 

Xa quê mẹ ngàn đêm nhung nhớ

Ở chống người cuộc sống thân lo

Ngập ngừng ngôn ngữ gay go

Khó khăn cách mấy phải lo sanh tồn.

 

Đường vạn dặm nước non cách trở

Biết ngày nào gặp gở tình thân

Lòng con xáo trộn buâng khuân

Mẹ ơi con khóc vạn lần trong mơ.

 

Truyền thống giử con thơ dạy bảo

Tháng ngày làm gian khổ sanh nhai

Hiếu tình nặng gánh hai vai

Tình nay trọn đạo hiếu mai trọng nhờ.

 

Sóng vỗ nhẹ bên bờ biển cạn

Gió rì rào tiễn áng mây qua

Nhìn trời chạnh nhớ quê ta

Giờ này chắc chắn mẹ già đợi trông.

 

Mẹ đâu biết nỗi lòng con trẻ

Cả cuộc đời làm kẻ ly hương

Tháng ngày trắm nhớ nghìn thương

Bơ vơ giửa chốn tình trường bơ vơ.

 

Nơi đất khách con thơ hai đứa

Cuộc sanh tồn ngày bửa con lo

Khôn làm tiền bạc ai cho

Dãi dầu mưa nắng gay go ai tường.

 

Rồi một ngày quê hương trở lại

Đạo làm người con phải đeo mang

Lỗi mình miệng thế reo vang

Người sai chẳng thấy thế gian luận bàn.

 

Thôi đành thế sự đời là thế
Làm con người hễ dễ gì đâu

Núi cao biển rộng sông sâu

Khó lòng tìm thấy đôi câu chân tình.

 

Xét đạo lý cho mình cạn lẽ

Bình luận đời mấy kẻ nhường câu

Lý tĩnh càng luận càng sâu

Càng thêm tranh cãi càng sầu càng lo.

 

Con vẫn biết ở cho người mến

Chuyện nhân tình mãi đến không ngưng

Bỏ đi chân lại muốn dừng

Lời ngay phải nói mẹ đừng trách con.

 

Đạo làm người nước non phải có

Sanh ra người giòng họ phải thương

Hai lần chẳng ghé quê hương

Mẹ ơi con có đoạn trường khổ tâm.

 

Con vẫn biết lỗi lầm tự tạo

Về điểm này mẹ bảo con nghe

Thật lòng nào dám bao che

Chuyện nhà chẳng lẽ đem khoe với đời.

 

Miệng dẫu có vạn lời khó tỏ

Tai vẫn còn nghe rõ thực hư

Khó thay cái kiếp làm người

Phải không không phải suốt đời đeo mang.

 

Thưở còn nhỏ lang thang đây đó

Cuộc phong trần mưa gió bao quanh

Gian nan phủ mái đầu xanh

Nắng thay nón đội mưa thành áo che.

 

Lúc mạc vận bạn bè lẩn trốn

Khi công thành sáng đón chiều đưa

Thời gian khi nắng khi mưa

Nhân gian khó ở cho vừa lòng nhau.

 

Đường danh lợi kẻ sau người trước

Ngỏ công hầu từng bước chen chân

Trên trời đảo lộn phong vân

Dưới trời nhìn thấy phàn trần mà ghê.

 

Đĩnh cao sang bốn bề trước mặt

Túi tham lam không bắt tự vào

Đời con chân thấp chân cao

Sao mình tự dẫn mình vào ngẩn ngở.

 

Đến Long Khánh bụi mờ cây cỏ

Về Trà My mấy gió giăng ngang

Hiệp Hưng tiếng trách lan tràn

Thương mình kiếp số bẽ bàng tấm thân.

 

Ngồi nghĩ lại cán cân tình cảm

Thăng bằng nào phải bảo đảm công minh

Thương người trước phải thương mình

Trách người xét lại lý tình đúng sai.

 

Đời chả lẽ ngày mai không có

Thâm tình ngày con bỏ đi đâu

Mẹ đừng suy nghĩ đêm thâu

Nỗi lo của mẹ đoạn sầu cho con.

 

Thời gian đổi lòng con không đổi

Ngày còn dài mẹ vội lo xa

Thâm tình giòng họ bao la

Làm người con đã thông qua điểm này.

 

Thơ gữi mẹ phân bày cạn lẽ

Hiểu dùm con mong mẹ an tâm

Mẫu tử ngâm khúc tình thâm

Con gom hết ý thăng trầm vào thơ.

 

 

 

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here