Một bông hồng che dấu trong tim

Ngày anh về dành tặng cho em

Anh mãi mãi yêu em nhiều lắm

Thường tương tư cứ ngẫn ngơ nhìn

Cơn giông chiều lượng sóng dâng cao

Bầy hải âu trốn gió phương nào

Mây giăng giăng khắp vùng biển mặn

Thuyền ra khơi lướt sóng ba đào

Một bóng hồng thường đến trong mơ

Lời tình yêu ghi dấu trong thơ

Thương nhớ em giữa vùng biển mặn

Thuyền ra khơi ngày tháng mong chờ

Từng bài ca nhung nhớ thương ai

Đêm cô đơn mới biết đêm dài

Anh thường gọi tên em vào mộng

Lòng chân thành mãi chẳng phôi phai

Tìm bông hồng lên tận cung trăng

Vì yêu em năn nỉ chị Hằng

Anh dấu một bông hồng đẹp lắm

Dìa tặng em !! em thích hay chăng

Trời đêm nay lấp lánh ngàn sao

Trông má em, ô thấy ửng đào

Anh đắm đuối nhìn em đẹp lắm

Hương giang là thần tượng ngôi sao

Và mãi là người đẹp chiêm bao.

 

Một bông hồng cho em !

Là bài tình ca, viết sau cơn giông trên biển chiều mưa to tầm tã, để thương tặng về người tình cũ, trên dòng sông bến nước hương giang, qua một ngày kia nàng đã sang ngang bỏ lại bên dòng sông xanh một chiếc thuyền tình yêu! Đã cưu mang tràn ngập nỗi lòng nhuộm đầy sắc màu thương nhớ. Sau một thời gian cuộc tình cách xa, con đường hẹn hò tính ái. Ngày xưa, chắc giờ này đã trở thành hoang vắng, từ một góc độ đau thương của cuộc tình dẫy đầy ngang trái, tưởng chừng như đã đi sâu vào một góc trời quê hương quên lãng. Thế nhưng ! vết thương tình yêu trong lòng của một thi nhân chung tình không dừng lại đó? Ngược lại vẫn còn tồn tại mãi.

” chàng âm thầm khắc phục cơn đớn đau để không òa vỡ về mặt tinh thần, tuy mất mát thật nhiều, nhưng không buồn trách “

Là như thế! Có phải chăng??

Tình yêu của chàng đã dành cho nàng mãi mãi là tất cả? và tất cả không những là thế? Chàng trai hết lòng mình trên biển mộng sóng mơ!! Để vượt thoát, thời gian qua từng đoạn đường tình yêu!! Giữa dòng đời bão bùng ngang trái.niềm mơ ước của chàng mong sao lên tận cung trăng, nẳn nỉ chị hằng tặng cho chàng một bông hồng xinh xắn, gói gém tấm lòng chung tình của chàng, dành cho nàng phút giây lần đầu gặp lại trên dòng sông bến nước hương giang, một dòng sông đong đầy kỉ niệm. ngày xưa hai người quen biết nhau bằng một mối tình yêu mến văn chương bắt đầu từ đó hai người cảm thông qua nhữn tháng ngày thầm thương trộm nhớ, xây dựng lên một cuộc tình đầy lãng mạn, thế nhưng ! sau một thời gian định mệnh trái ngang lại đến với chàng khi nghe tin nàng cất bước sang ngang bỏ lại sau lưng một chiếc thuyền tình yêu đang nổi trôi trên dòng đời vô định. Sau cơn đớn đau vô cùng bất tận, ngày qua ngày chàng chỉ biết ôm chiếc gối tương tư, cưu mang nỗi lòng thương nhớ, đè nặng lên từng vần thơ trữ tình ướt át, khiến cho long người nghe qua sao thấy não lòng đến thế, hình bóng hương giang mãi bám sát theo chàng như hình với bóng, qua bao tháng ngày mưa to gió lớn. ta nhìn vào từ một góc đồ si tình, hương giang đối với chàng là hơi thở hàng ngày trong cuộc sống, và hương giang cũng là một chiếc bóng phù ảo vô hình đang dìu thi nhân bước vào gian phòng tình yêu ảo mộng, để kết nụ những vần thư trữ tình lãng mạng, hầu mong được cống hiến quý độc giả trong và ngoài nước. bằng những dòng thơ mộc mạc trên dòng biển mặn xa xôi, chúc quý vị qua những giây phút nhẹ nhàng thư giãn. Còn một mối tình về đời thực! chỉ có nàng hương giang thật! mới hiểu mỗi một tác phẩm là mội một tấm lòng yêu!

Hoàng Gia Anh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here