Trót lòng nặng nợ thầm thương

Giúp nhau thêm nửa bước đường có sao

Nàng mang bịnh thế nào chẳng nói

Đã nhiều lần gạn hỏi không sao

Khiến lòng lo thấy nôn nao

Bảo là bịnh nhẹ sao vào nhà thương

Trên biển mặn sự thường sóng gió

Dưới cõi trần cũng có đổi thay

Lẽ thường tạo hóa an bày

Ngại gì chẳng nói ta đây tận tường

Sớm còn nhẹ tìm phương cứu chữa

Lâu ngày lo nguy hiểm gì không

Đời ta không kẻ phụ lòng

Muốn gồng gánh bớt sớm mong phục hồi

Bờ biển cát có bồi có lỡ

Là con người có dở có hay

Biết rằng chẳng tốt hơn ai

Nặng tình giúp đỡ ta đây chẳng từ

Thao thức viết tình thư cạn lẽ

Để nàng xem nặng nhẽ phải không

Cho ta bày tỏ tất lòng

Nợ tình mang kiếp thương thầm phải lo

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here