LỜI TRANG THƠ

“Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười”

Là một trong bốn bài thơ viết về mẹ của nhà văn nhà thơ hải ngoại Trần Trung Đạo, chỉ đọc mỗi đề tài bài thơ,  tôi có cảm tưởng như lạc bước vào một vường thơ, có một nội dung rất phong phú, mang một tâm hồn thi thơ dân tộc, xin ông vui lòng cho phép tôi được trích đăng lại bốn bài thơ viết về mẹ của ông! Hầu mong được chia sẽ cùng các đọc giả yêu thơ, và những người con xa quê hương trên khắp bầu trời hải ngoại, tâm trạng của mỗi một người con xa quê. Nói chung ai cũng có nỗi buồn nhớ thương hiền mẫu, tiêu biểu bằng lời vấng an ngọt ngào trong phone. Hay trút cả nổi niềm trong hồn thơ dân tộc và xin phép ông cho tôi tuyển chọn  bài “ Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” vào đĩa thơ DVD phát hành năm 2011. Cảm ơn ông mọi liên lạc xin gọi vào số điện thoại: 808 383 5860 Hoàng Gia Anh

ÐỔI CẢ THIÊN THU 
TIẾNG MẸ CƯỜI

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Ðạo

CHUYỆN ÐỜI MẸ

Con chẳng về đâu dù mưa hay nắng
Sông Thu Bồn trăng tháng bảy còn in
Mười năm trời con làm mây viễn xứ
Mười năm dài biền biệt dấu chân chim

Ngày mẹ chết con chưa tròn một tháng
Cha tảo tần sớm nắng với chiều mưa
Thiếu sữa mẹ đời con thành đại hạn
Thiếu lời ru con lớn với lọc lừa

Ngày mẹ chết con nằm trong máng cỏ
Có hay đâu mây kéo một phương trời
Cha vấn cho con một vành tang nhỏ
Con mang đi, đi suốt phận con người

Từ mẹ chết cha một đời góa bụa
Sống âm thầm trong mái lá tường xiêu
Xin cho con bú từng hơi sữa lạ
Giọt mồ hôi nhỏ xuống chén cơm chiều

Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng

Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng

Và phương ấy bao mùa mưa sẽ đến
Nấm mồ hoang hương khói lạnh từ đây
Cầu xin mẹ bình yên qua chín cõi
Trên dương gian con nối cuộc lưu đày.

Trần Trung Ðạo

 


MỖI MÙA XUÂN 
THÊM MỘT LẦN DỐI MẸ

Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi
Về chưa con sao vẫn thấy chưa về
Con lại phải thêm một lần nói dối
Chờ sang năm con hứa sẽ về quê

Nếu chẳng phải vì thay tờ lịch mới
Chắc là con không biết có Xuân sang
Ðời nước Mỹ tháng ngày trôi qua chóng
Chưa kịp xoay đã hết một năm tròn

Bỗng sực nhớ đến lời ai đã nhắc
Lại lo tìm câu nói dối cho xong
Mười một mùa xuân miệt mài đất khách
Con dối đi dối lại biết bao lần

Căn nhà cũ chắc năm nay mục nát
Tiền gởi về không đủ mẹ nuôi thân
Con gái lớn theo chồng đi nơi khác
Con trai đầu biền biệt chốn xa xăm

Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
Ðể mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng

Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
Tuổi xứ người quần quật với tương lai

Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
Núi sông đây sao giữ được vuông tròn.

Trần Trung Ðạo

Lời Trối Trăn Của Mẹ

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con chỉ dùm căn láng nhỏ bên sông 
Nơi Mẹ sống trong chuỗi ngày hiu quạnh 
Nặng oằn vai một nỗi nhớ thương chồng 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con chỉ dùm chiếc ghe nhỏ đang neo 
Ðời Mẹ đó, kiếp con cò lận đận 
Sớm đầu non đêm cuối bể, thân nghèo 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con trao dùm chiếc nhẫn cưới cho Ba 
Mẹ vẫn giữ chắt chiu từng kỷ niệm 
Trăng vẫn tròn như dạo mới chia xa 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con nhắc chừng Ba dựng bức tường nghiêng 
Nhà không vách nên bốn mùa mưa tạt 
Thiếu tay Ba đông cũng lạnh hơn nhiều 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con chỉ dùm tảng đá nhỏ trong sân 
Nơi Mẹ đứng mỗi chiều thu lá rụng 
Mắt trông chờ một bóng dáng quen thân 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con trao dùm chiếc áo dở dang thêu 
Tay Mẹ yếu nên đường kim chỉ vụng 
Con chim gầy đậu dưới gốc cây xiêu 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con trao dùm mái tóc thuở thanh xuân 
Thời con gái Mẹ trăm điều bất hạnh 
Vết tủi buồn ngang dọc kín trên lưng 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con chỉ dùm chăn chiếu phủ giường tre 
Mẹ ôm ấp chút hơi tàn quen thuộc 
Của người đi biền biệt đã quên về 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con chỉ dùm ngôi mộ giữa quê hương 
Nơi Mẹ chết trong mỏi mòn tuyệt vọng 
Cánh cửa đời khép lại với đau thương 

Nếu mai mốt Ba có về thăm lại 
Con đừng buồn và trách móc chi nhau 
Lòng của Mẹ, một tấm lòng đại lượng 
Vẫn nghìn năm son sắt chẳng phai màu.

Trần Trung Ðạo

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here