Tác giả : Hoàng Gia Anh

 

 

Mai này tuổi đã xế chiều

Lòng tôi còn lại mỗi điều bâng khuâng

Trót mang Phần số cơ bần

Lại đeo cái nợ Thi nhân bên lòng

Dòng sông lúc đục khi trong

Con người sao khỏi thoát vòng cần ai

Đời tôi không lắm tài tài

Vốn tôi chỉ có mấy bài thơ yêu

Gian nan tôi đã nếm nhiều

Cõi trần nhìn thấy lắm điều bể dâu

Sống bằng nghiệp biển sâu nghề câu

Sớm hôm dãi nắng mưa dầm bản thân

Tôi không trọng phú khinh bần

Chẳng mang bổng lộc đai cân bao giờ

Hết lòng yêu nước, yêu thơ

Yêu dòng sông nhỏ, yêu bờ đại dương

Yêu quê yêu cả nẻo đường

Yêu nhà, yêu cả mảnh vườn tiền nhân

Gia đình dẫu nặng ngàn cân

Nền văn chương cũng góp phần dựng xây

Sao tôi vương vấn nợ này?

Bỏ đi chẳng nở thả tay không đành

Dòng biển mặn, ánh trăng thanh

Gió hiu hiu thổi trống canh điểm giờ

Khi rảnh rỗi lại làm thơ

Cái duyên nhàn hạ chờ đợi quá lâu

Sáng ra thức sớm lấy câu

Dù cho sóng gió bạc đầu quản bao

Bởi đời còn nợ gian lao

Thơ nhiều tôi bước đi vào đại dương.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here