Mưa tầm tả trời chiều giá lạnh

Nghề nghiệp câu bất hạnh cho đời

Tháng ngày sống mãi ngoài khơi

Phong ba bão táp không lời thở than

Dòng nước mặn tỏa ngang thân xác

Tàu lắc lư đổi bát cơm chiều

Đêm nằm nghe gió hiu hiu

Tương tư trĩu nặng một chiều tương tư

Trời sanh kiếp số làm người

Xa nhà ai khỏi tương tư nhớ nhà

Tình chồng vợ gác quá nghiệp cảnh

Đạo phụ thân con lạnh cha lo

Không làm tiền bạc ai cho

Đi làm sóng gió gay go thế nầy

Nhìn cơn gió thổi hây hây mạn thuyền

Thương thân và cũng thương tiền

Thương tình chồng vợ nối liền tình con

Người ta đi dựng nước non

Còn ta đi dựng mảnh hồn xác xơ

Đêm nằm ngủ được bốn giờ

Sáng ra dậy sớm ngồi chờ tới phao

Tháng ngày biển rộng trời cao

Bâng khuân ta lại bước vào bâng khuân

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here