Nằm lặng lẽ nhìn qua ô cửa sổ

Như xà lim khép kín bốn bức tường

Ôi cô đơn lạnh giá đáng yêu thương

Gió lay chuyển ngoài đường sao rào rực

Tai lắng nghe tiếng người ôi nao nức

Dưới hành lang nghe tiếng guốc đi về

Phải chăng em sao nước mắt dầm dề

Những tiếng nói nghe chừng quen thuộc quá

Tôi chồm dậy nhìn qua ô cửa sổ

Đúng là em! Em đã trở về rồi

Tôi nằm mơ hay chuyện thần kì

Ôi xao xuyến trong lòng tôi biết mấy.

Hoàng Can

 

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here