Trước khi tìm hiểu bài thơ, người viết xin có đôi dòng giới thiệu về tác giả Hoàng Gia Anh. Hoàng Gia Anh sinh ngày mồng 4 tháng 7 năm 1951. Ông sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo đất Quảng Nam (Bình Hải- Thăng Bình – Quảng Nam). Vì chiến tranh, mẹ nghèo lại nuôi thêm hai em nhỏ, Hoàng Gia Anh chỉ học đến lớp năm rồi phải nghỉ học giữa chừng. Năm hai mươi tuổi, ông đã cùng vợ con vượt biên sang Mỹ. Hiện nay Hoàng Gia Anh đang sống tại Bang Honolulu – Mỹ. Do từ nhỏ đã sống ở vùng mặn, quen với nghề đi biển nên sau khi sang Mỹ, Hoàng Gia Anh vẫn tiếp tục cuộc đời một ngư phủ. Chính từ những ngày lênh đênh trên biển, vật lộn với sóng gió và cả những hiểm nguy nhưng lòng yêu thích văn chương vẫn luôn thôi thúc ông sáng tác. Hàng trăm bài thơ là kết quả của mấy chục năm nhà thơ “tích cóp” giữa đại dương. Điều đáng chú ý là Hoàng Gia Anh là một người con xa xứ lâu năm, sống ở một đất nước văn minh, hiện đại hơn rất nhiều so với Việt Nam nhưng tình yêu quê hương, đất nước vẫn luôn cháy mãi trong ông. Những đề tài mà ông thường sáng tác bao gồm những kỉ niệm tuổi ấu thơ nơi miền quê nghèo, khao khát được trở về thăm quê; những bài thơ viết về biển mặn, về tình yêu đôi lứa và đặc biệt là rất nhiều bài thơ viết về mẹ. Dường như sâu thẳm trong tim ông là tình yêu, nỗi nhớ nhung khôn nguôi với người mẹ già. Chùm bài thơ viết về mẹ của Hoàng Gia Anh được viết theo từng giai đoạn quan trọng đối với tác giả. Chẳng hạn, ở phương xa, nghĩ đến công lao trời bể của mẹ, ông từng viết những dòng thơ kính tặng mẹ cha:

Nhớ ơn dưỡng dục đức cù lao

Thương mãi lòng con tự thuở nào

Cha đáp công trình nuôi dưỡng dạy

Mẹ bồi cơm sữa nghĩa thâm cao.

(Nhớ ơn)

Rồi khi nhớ mẹ quay quắt mà ông chỉ có thể mong gặp mẹ trong mơ:

Họ đổi thiên thu tiếng mẹ cười
Còn con nghèo lắm mẫu thân ơi!
Đời con chẳng có gì để đổi
Chỉ có tình con mẹ nhận rồi…
Cho con gởi cả niềm thương nhớ
Được thấy trong mơ tiếng mẹ cười.

(Đổi vạn đêm mơ thấy mẹ cười)

Ai nói thơ ca phải lãng mạn mới làm lòng người say đắm, những vần thơ dụng dị này vẫn khiến người khác phải nghẹn ngào. Yêu biết mấy đứa con nghèo chỉ đong đầy trái tim nhớ nhung người mẹ hiền. Yêu biết mấy khi tác giả bất lực không thể gặp mẹ bằng xương bằng thịt, chỉ mong sao trong giấc mơ được gặp mẹ, được gởi ngàn thương nhớ. Thấm thía, cảm động biết bao. Mỗi mùa xuân người con ly hương ấy lại lỗi hẹn với mẹ già, thậm chí đến khi nghe tin mẹ bệnh nặng mà anh không thể đến bên mẹ, phụng dưỡng mẹ những ngày cuối đời. Để rồi khi mẹ qua đời:

Một buổi sáng vội vàng về với mẹ

                             Chẳng chờ con mẹ từ giã cuộc đời

Sức lực tàn khó giữ nổi làn hơi

Mẹ mãn nguyện một lần không tiếc nuối

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here