Hoàng Gia Anh tôi rất vui mừng chào đón thêm một độc giả yêu và hiểu thơ tôi. Độc giả giấu tên này đã có những lời bình cho thơ viết về mẹ của Hoàng Gia Anh rất thấm thía và cảm động. Đọc những lời ấy tôi đã khóc rất nhiều. Khóc vì lại có thêm một người tri âm với minh. Đây là phần bài độc giả giấu tên cho bài thơ “Biển mộng sông mơ”. Hoàng Gia Anh tôi copy và trân trọng gửi vào mục “Độc giả ái mộ” để quý độc giả tiện theo dõi. “CHÚT TÌNH” TRONG THƠ HOÀNG GIA ANH

“Nửa đêm nghe tiếng mẹ gọi thầm

Giật mình dòng lệ chảy tuông rơi

Theo dòng đời con đau lòng lắm

Khóc thương cả cuộc đời gió mây”

“Mẹ” – Tiếng gọi sao thân thương, da diết thế. “Mẹ” – Nơi bắt đầu cho một kiếp con người – Nơi che chở cho con những lúc buồn, vui, lầm lỗi…Có lẽ khi chọn ý thơ trong bài thơ “Khóc mẹ” làm lời mở đầu như mang đến cho chúng ta đôi chút đượm buồn. Mẹ giờ đây không còn nữa, nhưng mỗi nốt nhạc trong “Khóc mẹ” chính là nén hương lòng dâng lên đấng sinh thành của thi sĩ Hoàng Gia Anh. Bao năm xa quê nơi, bon ba nơi đất khách quê người, lênh đênh trên biển cả trùng dương mênh mông, nhà thơ như thấu hiểu hết nổi lòng của những người con xa quê, hơn hết là nổi lòng của những người mẹ già vẫn ngày đêm mong mỏi tin con. Tiếng gọi con lúc nửa đêm khi thân cò đâu ốm trở nên thân thương biết nhường nào và càng làm cho thi sĩ Hoàng Gia Anh thấy “đau lòng” hơn cả.

“Xuân về nhân loại thắm niềm vui

Riêng chỉ đời con mãi ngậm ngùi

Cái giá mỗi mùa xuân phải trả

Thẹn thùng dối mẹ ở đầu môi”.

Giữa muôn trùng biển khơi ồ ập sóng gió, tấm lòng con vẫn luôn hướng về quê mẹ thân yêu – nơi đó còn có đàn em thơ mong ngóng người anh cả trong gia đình. Nhưng biết làm sao khi “nặng gánh lo toan chẳng nỡ về”. Lời thơ đến đây như lắng lại, nhường chỗ cho tiếng hát ngân xa, hoà vào dòng mặn của muối, của tình quê da diết:

“Quê hương ơi bao giờ tôi trở lại

Thăm người em lâu lắm mãi mong chờ

Mắt đăm chiêu nỗi lòng buồn hoang vắng

Từng đêm nằm giọt lệ ước trong mơ”.

Dù cách xa nửa vòng trái đất nhưng trái tim của nhà thơ vẫn luôn một lòng dõi về quê hương. Tuy không biết bao giờ lại được quay về với nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng bằng tình cảm của mình, một “nổi lòng buồn hoang vắng” đã làm cho cánh hải âu đang bay trên cánh buồm xanh như sải từng cánh mỏi. Lời hát đi vào lòng người một cách du dương, trầm ấm như trong thơ có nhạc, trong nhạc lại có thơ…

Mẹ và quê hương thân yêu luôn thường trực trong tâm trí thi sĩ Hoàng Gia Anh, nhưng một “thứ gia vị” quan trọng làm cho thơ Hoàng Gia Anh dạt dào cảm xúc hơn nữa chính là những nàng thơ…vô danh. Những bài thơ tình lãng mạn ra đời từ đó! Phải chăng, có một người con gái, một nàng thơ trong tưởng tượng, một người vợ hiền sau lưng…luôn hiện hữu bên nhà thơ trong những lúc sóng yên, những lúc phong ba bão táp, đã đem lại nguồn cảm xúc cho thi sĩ, để rồi những nốt nhạc thổi hồn giai điệu vào từng dòng thơ nghe sao mà yêu thế!

“Thuyền mãi theo trăng chạy hững hờ

Tình xưa hồi tưởng mỗi lần mơ”

Tình yêu như mạch cảm xúc vô tận, ươm mầm cho những dòng thơ yêu đặc sắc. Nhạc sĩ như bắt được hồn của tình thơ để hát vang lên một tình yêu giờ đã là “bèo dạt lá hoa trôi”. Nhưng đối với Hoàng Gia Anh, cái hữu hình “Bèo dạt” ấy vẫn không thể phai mờ trong tâm trí. Nàng thơ tinh thần mãi là động lực, một trái tim vô hình thúc giục nhà thơ càng phải viết, viết thật nhiều…để rồi : “Ôm gối tương tư mãi bóng người” trong “Mãi mãi tình xưa”.

Quê hương, Mẹ, Tình yêu dường như chưa làm nên một chân dung thực của một Hoàng Gia Anh. Ông – một thi sĩ với trái tim nhân hậu, trái tim của tình yêu thương con người:

“Gia cảnh nghèo em là con gái lớn

Lấy chồng xa mong đổi cuộc đời”

Câu thơ khắc khoải làm não lòng ngòi bút thi nhân, rồi từ đó câu hát cất lên sao thương chi lạ. Người con gái với cảnh đời nghèo túng, nặng gánh gia đình…hình ảnh đó luôn đau đáu trong lòng thi sĩ. Nổi lòng trăn trở biết tỏ cùng ai khi em không được có cái quyền chọn lấy hạnh phức cho chính mình, để rồi phải đành lòng “Mơ về dĩ vãng yêu đương”. Nếu chúng ta đi sâu vào từng dòng thơ, dòng nhạc của Hoàng Gia Anh thì sẽ dễ dàng nhận thấy 2 chữ TÌNH YÊU thật bao la – đong đầy biển cả. Nhưng kết cục của những mối tình ấy vẫn chỉ là mông lung, chiếc thuyền tình yêu đi đến đâu cũng chỉ là BỜ BẾN LẠ mà thôi! Ví như “Em của riêng tôi”, “Thương người tình cũ” hay “Mãi mãi tình xưa”…

Tình người – Tính chất nhân đạo trong thơ Hoàng Gia Anh còn là tình cảm, sự cảm thông cho những mảnh đời bất hạnh là: “Nó”. Chỉ một tiếng đơn giản thôi nhưng bộc bạch cả một tấm lòng đối với những đứa trẻ mồ côi, không chốn tựa nương:

“Nó tủi thân côi mỗi tối chiều

Van cầu bố thí chút thương yêu

Quanh năm suốt tháng chìa tay mãi

Đói vẫn kêu gào khổ mãi đeo”

Dường như thuở thiếu thời, lúc thi sĩ Hoàng Gia Anh sống ở quê hương Bình Hải đã thấu hiểu cái “khổ mãi đeo”, nên chính cái nghèo, cái khó ấy đã khiến nhà thơ càng cảm thông sâu sắc, thấy thương lắm những đứa trẻ ăn xin, trong giá rét không mảnh áo che thân. Những bữa ăn “cơm thì ít mà độn khoai thì nhiều” đã làm nhà thơ rơm rớm nước mắt cho những kiếp người mà “ngọn đèn nhân loại không soi tới” !

Đi suốt chiều dài thơ và nhạc Hoàng Gia Anh, ta thấy Tình Quê, Tình Người, Tình yêu luôn ẩn hiện trong từng câu chữ, từng dòng nhạc. Để rồi, điều mong mỏi sau cùng ở đây cũng chỉ là muốn đem chút tình riêng hoà với cái tình chung của nhân loại, để mang cái nợ hải hồ thi sĩ lại tiếp tục ra khơi. Tôi xin mạn phép lấy 4 câu thơ trong bài thơ “Tự thán” của Hoàng Gia Anh để thay cho lời kết về một “Chút tình” trong thơ ông:

“Nước nước non non nước nước non

Mẹ ơi tình nước ở tim con.

Trời quê chạnh tưởng vầng trăng bạc

Đất khách đau long dạ héo hon”.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here