Chúng ta rợn người khi thấy thi pháp thơ của Hàn Mặc Tử, từ hình ảnh đến vốn từ đã “nhập” vào Đơn Phương như một lẽ tự nhiên, khó tách bạch, có cảm giác như của một người viết. “Từ thuở gặp hồn em trên phím nhạc/ Thơ luôn bay, mở rộng xứ Tương Tư/ Vâng, đêm nay anh chôn niềm khao khát/ Gần bên em, thục nữ động Huyền Hư…” là những câu thơ  của Đơn Phương được nhiều người thuộc. Trước sân nhà tuềnh toàng của ông tại trại phong Bến Sắn, ông trầm ngâm: “Số phận người bệnh phong như những người tù không án, vì phải sống hết đời trong sự cách biệt với thế giới bên ngoài. Thời trẻ, có lần vì đớn đau, vì tuyệt vọng tôi đã dại dột tự tử, may  mà các soeur cứu được. Nhờ có thơ mà tôi sống được đến hôm nay. Bao nhiêu nỗi niềm, tôi đều trút vào thơ”.

Có một “hậu duệ” của Hàn Mặc Tử

Mới đây, tôi hân hạnh được “tháp tùng” nhà biên kịch, đạo diễn Lê Thu Hạnh (VTV), lên Bến Sắn (huyện Tân Uyên, Bình Dương) để thực hiện bộ phim về một bệnh nhân nổi tiếng: thi sĩ Đơn Phương.Hai chân của ông, từ đầu gối xuống bàn chân, một gửi lại trại phong Tuy Hòa, một gửi lại đây. Hai bàn tay của ông đã quắt queo, không còn ngón để cầm bút. Thế nhưng, từng ngày ông vẫn làm thơ, vẫn “vịn câu thơ đứng dậy” như cách nói của Phùng Quán. Đến bây giờ, ông vẫn còn giữ cảm giác sung sướng đến rợn người khi được đọc những lời giới thiệu của nhà văn Sơn Nam, nhà thơ Kiên Giang về thơ ông trên báo, trên đài. Chuyện xảy ra đã tròm trèm 50 năm, nhưng niềm cảm thông, sự trìu mến của hai nhà văn đàn anh đã tiếp thêm trong ông một niềm vui sống.

Đến nay, Đơn Phương đã có nhiều tập thơ đã xuất bản, nhưng tạo được tiếng vang lớn nhất, khiến các nhà phê bình văn học không thể không chú ý, đó là tập Quần tiên hội. Trước hết, hãy nói về số phận của tập thơ rất kỳ lạ này. Khi biết Hàn Mặc Tử mắc bệnh nan y, đang sống trong tâm trạng sầu não, thì nhà văn Trần Thanh Địch đã giới thiệu cho Hàn một nhan sắc có tên là Thương Thương. Từ hình bóng này, Hàn đã viết kịch thơ Quần tiên hội, nhưng nửa chừng bỏ ngang, chỉ để lại cho đời 41 câu thơ. Đơn Phương đã đọc với tâm trạng: “Tôi với người cùng thế giới đau thương/ Thịt cùng ngấm một thứ hương kỳ quặc/ Cũng cùng rưới lên rừng đời nước mắt/ Nay bên mồ xin đặt một vòng hoa…”. Thế là ông tự đặt cho mình “sứ mệnh” phải hoàn thành kịch thơ này theo “đề cương” mà Hàn để lại. Vượt lên bệnh tật, vượt lên những ngày bấp bênh bán vé số kiếm sống, Đơn Phương đã viết được 700 câu thơ!

Đọc tập thơ này, chúng ta rợn người khi thấy thi pháp thơ của Hàn Mặc Tử, từ hình ảnh đến vốn từ đã “nhập” vào Đơn Phương như một lẽ tự nhiên, khó tách bạch, có cảm giác như của một người viết. “Từ thuở gặp hồn em trên phím nhạc/ Thơ luôn bay, mở rộng xứ Tương Tư/ Vâng, đêm nay anh chôn niềm khao khát/ Gần bên em, thục nữ động Huyền Hư…” là những câu thơ  của Đơn Phương được nhiều người thuộc. Trước sân nhà tuềnh toàng của ông tại trại phong Bến Sắn, ông trầm ngâm: “Số phận người bệnh phong như những người tù không án, vì phải sống hết đời trong sự cách biệt với thế giới bên ngoài. Thời trẻ, có lần vì đớn đau, vì tuyệt vọng tôi đã dại dột tự tử, may  mà các soeur cứu được. Nhờ có thơ mà tôi sống được đến hôm nay. Bao nhiêu nỗi niềm, tôi đều trút vào thơ”.

Trước đây, đọc thơ Hàn Mặc Tử, chúng ta thấy có rất nhiều ánh trăng, thì ra, nay chúng tôi biết “say trăng” cũng là tâm trạng chung của người bệnh. Vợ của thi sĩ Đơn Phương là chị Liên, cũng là một bệnh nhân, cho biết: “Hễ có trăng là ổng lại lang thang ra sân, ngồi bất động tại một gò cây cao để ngắm trăng cho đến sáng”. Kỳ lạ chưa? Ông bảo: “Lúc ấy, bốn bề rừng núi hoang vu, chỉ có ánh trăng là niềm sẻ chia kỳ diệu nhất”. Và ông  đã viết được những câu thơ về trăng đầy ám ảnh: “A ha! Mỹ tửu nấu toàn trăng/ Sướng khắp châu thân, nhưng ngại rằng: / Lưỡng Nghi  Trời Đất vô đầy ruột/ Mê quá! Hồn ta suýt té lăn”.

Cảm thông cho số phận của ông, hiện nay có một Mạnh Thường Quân đã ủng hộ ông một số tiền, đủ để in tập “Thơ Đơn Phương”. NXB Văn Nghệ TP.HCM hiện đang biên tập và cấp giấy phép. Ông sung sướng bảo: “In được tập thơ này thì có chết cũng hả lòng hả dạ”.

Nguồn: LÊ VĂN NGHỆ – Báo Phụ Nữ

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here