Xin cảm ơn quê hương nghèo đất mẹ

Nở sanh tôi mang dòng máu thi nhân

Tôi lớn lên gia cảnh lắm cơ bần

May mắn có cơm canh trời thương tặng

Sanh và lớn quanh năm vùng biển mặn

Mỗi vần thơ mong cố gắng xây thành

Không ngại ngùng khi sóng gió lên nhanh

Không nản chí hằng đêm thường mất ngủ

Độc giả biết đời thơ là ngư phủ

Thì có gì vinh hạnh để phô trương

Tôi vẫn mơ được học lại trong trường

Cũng tủi phận mẹ nghèo nên nghỉ học

Phần giới thiệu đã rõ ràng bạn đọc

Bạn yêu thơ không yêu cuộc đời tôi

Tấm màn đời đen trắng đó che thôi

Sau lưng nó tôi ngại ngùng giải thích

Yêu dân tộc tôi đi vào mục đích

Lấy lương tâm bác ái để yêu người

Mới lớn đây nhìn lại cuối cuộc đời

Về với mẹ còn hai bàn tay trắng

Con cháu thương cho chiếc hòm gỗ nặng

Đủ che thân không thấy có bạc vàng

Từ dân nghèo giàu có lẫn vua quan

Vẫn để lại những gì trên cõi thế

Tôi chẳng có gia tài nào đáng kể

Ngoài trang thơ cùng lượng khách yêu thơ

Niềm tự hào luôn hãnh diện ước mơ

Tôi yêu quá chén cơm nghèo của mẹ

Tôi quý quá thướt vuông thầy nhịp khẽ

Thương cơm chiều lòng mẹ đợi chờ con

Đạo làm người chưa trả nợ nước non

Giờ ngoảnh lại mới đây đầu đã bạc

Thấy đau lòng Hán triều thường bắt nạt

Phận thập hèn đành ngậm chữ làm thơ

Ngày hôm nay giấc mộng đến không ngờ

Lòng cảm thấy đời tôi may mắn quá

Một cái giá cuộc đời vay với trả

Ta yêu người ! Người cũng đã yêu ta.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here