Đan tay một chiếc khăn choàng

Nàng còn tạm cất trong ngăn tủ mình

Rồi một hôm biển tình dậy sóng

Chiếc khăn kia dày mỏng ra sao

Người mong lòng thấy nôn nao

Kẻ trao chẳng muốn đưa vào của rơi

Thấy mà tội hai màu đen trắng

Mối tình hờ cay đắng làm sao

Khi thương cũng lắm ngọt ngào

Lúc thay đổi cũng chẳng xao xuyến lòng

Cuộc đời tạm giữa vòng nhân thế

Người chung lòng há dễ tìm ra

Ngày nàng lên chuyến xe hoa

Chiếc khăn bỏ lại xót xa đoạn trường

Ta tìm kiếm con đường tình nghĩa

Càng vào sâu càng mỉa mai thay

Nên lòng quyết chẳng chuyển lay

Để không mang tiếng thường hay thay lời

Lòng sắt đá núi dời chẳng chuyển

Nghĩa tình chung trời biển chứng tri

Chiếc khăn kỉ vật vô tri

Người đan khăn hiểu nghĩa gì là yêu

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here