BẢO BIỄN II

Anh mỏi mệt con say trời bảo tố

Tàu lắc lư còn nghĩ đến nàng thơ

Anh vẫn biết xa em thường nhung nhớ

Thời gian trôi giây phút mãi mong chờ

Anh nghe cả thét gào to của gió

Tiếng rền vang sóng đánh mạn tàu đêm

Cũng không làm anh giảm nhớ thương em

Bởi anh đã yêu em nhiều hơn cả.

 

Lượng sóng lớn phủ ngập tàu tơi tả

Nước thênh thang trôi đổ mấy thùng cạy

Cơn bảo bùng uy hiếp giữa đêm thâu

Đêm tăm tối gớn thay mùa biển động .

Sáng hôm nay ngoài trời đang dịu sóng

Còn bàng hoàn con bảo biễn đi qua

Em chợt đến  trong lòng anh vội vã

Bảo biển nào ngăn cách nổi tim ta


Thi sĩ cũng như nghệ sĩ, khi không thấy thơ mới độc giả bỏ ta mà  đi, chỉ còn chút số lẻ cho vợ thằng đậu đi chợ. Cũng người nghệ sĩ khi già rồi sân khấu vắng như chùa bà Đanh. Vì thế tội gì không chia 2 bài thơ bảo biển để bắt độc giả đi tìm thêm điểm.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here