BẢO BIỂN I

Anh đã gặp con gió chiều bảo biển

Sóng dâng cao thiết tưởng cuốn trôi đời

Tàu lắc lư nhào lộn giữa dòng khơi

Mưa ướt lạnh mở lời rung cả miệng

Em có biết khi cuồng phong giận dữ

Bắt nạt anh sóng gió phủ mưa đầy

Anh dối rằng biển đẹp có sao mây

Có chim biển vầng trăng soi bóng nước.

Thơ trên biển là một thời mộng ước

Các chàng trai chinh chiến lúc quân hành

Có những người thủy thủ giống như anh

Thích mơ mộng tình yêu trời mây nước.

Biển có gió cuốn mây chiều trôi ngược

Có chị Hằng tắm biển giữa đêm khơi

Có ngàn chim khỏe vũ điệu tuyệt vời

Có tất cả lắm lần thơ mộng thiệt.

LỜI TÁN DÓC

Không biết trong đầu mình còn bao nhiêu bài thơ nữa, nếu lấy hết ra. Rồi mai này xuống âm phủ, diêm vương nghe tiếng HGA  bảo làm thơ mà mình không làm được, sẽ bị mang tội khi quân, chuyện này phải nghĩ làm đã

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here