Giờ tiển biệt có gì vui vẻ

Lệ thân tình lòng mẹ chẳng khuây

Càng lo càng đọng tình này

Mấy trăng đoàn tụ một ngày tiển đưa


 

Cảnh loạn lạc súng chưa ngừng tiếng

Cuộc tương tàn chinh chiến còn lâu

Đường đi mấy đoạn sông cầu

Núi cao đèo thăm biết đâu mà lường


 

Quốc lộ một bốn phương lành dử

Mẹ nguyện cầu hai chử bình an

Bề ngoài dấu tiếng thở than

Trong lòng từng đoạn hợp tan nghẹn ngào


 

Chờ xa bóng trở vào cửa vắng

Nổi đau lòng mây trắng bao quanh

Lơ thơ tỏ liểu buông mành

Chim buồn sao lại đậu cành mỉa mai

 

 

Lòng thổn thức lấy ai bày tỏ

Cuộc luân hồi saí ngỏ nhân sanh

Thương thân trằng trọc năm canh

Có ai xở rối tơ mành cùng ta


 

Chợt nghỉ đến Tấn Tần hai họ

Từ Thăng Bình ra đó thăm quan

Trước là tình nghĩa vẹn toàn

Sau là tránh miệng thế gian chê cười


 

Cái đạo nghĩa làm người rất quí

Đường tuy xa thành ý không xa

Thúng khoai thúng đậu làm quà

Lòng thành đem tặng thông gia lần đầu


 

Chiếc xe đò qua cầu vỉnh điện

Chốn này đây chuyển biến nhanh ghê

Nhiều người ơ tận miền quê

Tới đây buôn bán tứ bề tăng gia


 

Dặn lơ xe xuân hòa cho xuống

Bởi lần đầu luốn cuốn lo âu

Hỏi nhà anh chị Long đâu

Người ta chỉ giúp ở đầu xóm trong


 

Chân dồn bước trong lòng vội vả

Chưa tới thềm con đả mời vô

Sui gia giáp mặt hỏi chào

Lần đầu hai họ bước vào hàn huyên


 

Người bên xóm lại qua chào hỏi

Giọng ân cần lời nói nghiêm trang

Gần nhà có một Thầy lang

Nhìn vào nhân cách xổ xàng bướm hoa


 

Nghe tiếng Kiều lân la dò hỏi

Người không nghiêm lời nói chẳng ngay

Nực cười cho khách râu mày

Dám đem lời tục phô bày gió trăng


 

Kiều nhỏ nhẹ thưa rằng cụ đả

Đây là nhà chẳng phải thanh lâu

Dù rằng nhứt bái tam cầu

Dể gì tôi đả gật đầu hay chưa


 

Đừng dở gịong mây mưa trăng gió

Của riêng này chẳng có phần ông

Dẩu rằng tôi có chọn chồng

Nhìn qua nhân cách đừng hòng tới phiên


 

Thầy lang bình thẹn điên lên được

Cuối đầu che nhanh bước đi ra

Thảo nào giửa chón phồn hoa

Mày râu cứ tưởng gái là của chung


 

Trên đầu óc lung tung mờ ảo

Trí cuồng tâm bể khổ hư không

Đả lây lớp phấn bụi hồng

Đố ai hiểu nổi tấm lòng thế nhân


 

Danh cùng lợi cán cân thiên hạ

Sắc với tình giá trả đam mê

Khen thay nhân cách miền quê

An thân thủ phận lo bề tại gia


 

Đả mấy ngày xa nhàlòng nhớ

Vội giả từ tất cả về quê

Người người cười nói hả hê

Dâu con hòa hợp trọn bề sắt son


 

Xe lăn bánh tâm hồn cởi mở

Thể diện này tự gở cho ta

Vầng dương ngả bóng tà tà

Nhị kiều đã trở về nhà cùng con


 

Vài năm sau nước non giải phóng

Lòng hoan man chờ ngóng tin về

Nghe đâu đà nẳng tứ bề

Cảnh người hổn loạn từ quê ra thành

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here