Rồi cũng cố gia đường tạo dựng

Ngày xin tre tối lại đan tranh

Gầy mòn con trỏ đầu xanh

Dân cho tre đón gập ghềnh đường quê

Con còn nhò thân người yếu cứng

Cây tre dài lững chửng chân đi

Khổ không than thở tiếng gì

Cảnh này lỏng mẹ khắc ghi trọn đời

Đống tro cũ đã dời chỗ khác

Nền nhà xưa tọa lạc hướng tây

Xóm làng mấy chú giúp xây

Không lâu bổng thấy nhà này xinh xinh

Cảnh tuy khổ nhưng tình chẳng khổ

Nhà xưa tan đất củ còn đây

Mẹ con hôm sớm vui vầy

Nhị Kiều chưa có một ngày yên thân

Trách là trách, cán cân tạo hóa

Buồn là buồn tình đã ly tan

Nhớ thương ra thở vào than

Chàng nằm Đà Nẵng, Diên An thiếp ngồi

Dòng đời chàng nổi trôi đây đó

Biển Thanh Khê sống gió gì không

Nghề chuồng nhờ cánh bướm chông

Hải hồ tội nghiệp thân chồng dặm khơi

Thư thiếp viết mấy lời thăm hỏi

Gởi cho chàng ngoài cõi thành đô

Hồi âm chẳng thấy lá nào

Lòng vò vò tối tâm cào cào đau

Tình phu phụ trước sau cũng thế

Đạo can trường chảy lệ chia ly

Chàng ơi cưới thiếp làm chi

Trăm năm biết có duyên gì hay không

Cảnh trần thế bụi hồng là thế

Cuộc nhân tình khổ bể là đây

Mây che trăng khuyết lại đầy

Sao che mãi mãi tình này không tha

 

Thiếp muốn gởi con ra ngoài đó

Để nhờ chàng trông ngó bảo khuyên

Dù sao giọt máu tiền duyên

Ơn này thiệp nguyện cữu tuyền giải phân

Sanh cùng dưỡng cán cân đồng thế

Cũng là con đừng kể con ai

Mai này lưng rộng vai dài

Nó không quên được hình hài dưỡng nuôi

Dầu con trẻ dày vùi gió bụi

Cung an toàn thời buồi đau thương

Mới đây cháy cả quê hương

Hai than tan nát ruộng vườn xát xơ

Lòng lo ngại con thơ mình đó

Tử thần đe sợ có chi không

Nên nhờ chàng dưỡng chàng trông

Quê nhà thiếp được an lòng chẳng  lo

Thế lần nữa dày vò tâm trí

Con đi rồi mẹ nghĩ lung tung

Biết ngày nào được trùng phùng

Biết ngày nào được sống chung một nhà

Mười bốn tuồi đi ra đây đó

Lúc ốm đau nhờ có ai trông

Trường đời lanh lợi gì không

Dưới quê bản tính thật lòng đã quen

Ngoài thành thị phồn hoa cuộc sống

Nhà cao sang áo rộng đài cân

Thanh lâu có gái phong trần

Chốn này khác hẳn vạn lần thôn quê

Tay anh chị gớm ghê lừng tiếng

Gặp người này tùng biến sao đây

Đường thành xe cộ tràn đầy

Biết con có hiểu luật này giao thông

Mẹ chờ đợi thu đông từng bửa

Mỏi mòn trông ngoài cửa xa xa

Năm nay đã mấy năm qua

Con đi độ đó tin nhà lại không

Bổng tiếng sét đau lòng về xã

Nghe tin chồng sớm đã quy tiên

Nảo nùng đứt sợi tơ duyên

Thường chàng nhớ trẻ lụy phiền từng giây

Duyên tơ tóc từ đây gảy gánh

Đớn đau thay gối mảnh tơ vương

Ngại ngùng trốn gió e sương

Nhìn hoa nổi thẹn trông gương mặt sầu

Nguyệt tạo cảnh thương mấy tiếc gió

Tơ vẽ vời tình rã duyên tan

Cuối cùng hai ngã hai đàng

Nữa đời xuân chốn phòng loan một mình

Thưở ước hẹn cao minh ngày nọ

Sao chàng đành sớm bỏ thiếp đây

Trời buồn toa chín tầng mây

Khối thương lan rộng cỏ cây nảo nùng

Thiếp những tưởng sống chung muôn thưở

Nửa chừng xuân duyên nợ tiêu tan

Nổi riêng lòng những bàn hoàn

Nổi thương thiếp khóc lệ tràng đầy khăn

Từ đây thiếp chiếu chăn lạnh nhạt

Nữa đời sau phận bạc thân cô

Vơi đi sao nhớ lại vào

Thương chàng biết nói câu nào nữa đây

Nhớ ngày nọ, theo chàng tái giá

Lời phân trần thiếp đã trao thân

Thương hoa chàng chẳng ngại ngần

Bảo rằng trời đã dành phần cho ta

Lời chàng nói như hoa vờn nguyệt

Lòng thiếp mừng như tuyết vờn mây

Câu qua câu lại vui vầy

Trang tình chàng để thiếp đây khắc lòng

Thân con gái đục trong bến nước

Tuổi lớn khôn phải bước vu quy

Trăm năm há dễ biết gì

Duyên tan nợ rã nói chi đau lòng

Cuộc tan hỡp trong vòng tạo hóa

Kiếp nhân sinh là bã đau thương

Không may lạc bước tình trường

Hai lần tan nát can thường chữ duyên

Thiếp bác bỏ ưu phiền ngày tháng

Thay thế chàng buôn bán nuôi con

Lan vân hai đứa vuông tròn

Tình chàng và thiếp vẫng tồn tại đây

Đứa con trai bóng mây chim cá

Tháng ngày qua để má lo âu

Giờ này con ở nơi đâu

Có nghe tiếng quốc gọi sầu thiết tha

Nơi quê cũ tuổi già mòn mỏi

Lòng trông con ngoài cõi trời xa

Bổng đâu ngoài ngỏ em la

Anh hai đã trở về nhà mẹ ơi

Mừng con trẻ nghẹn lời vì nhớ

Thấy dâu hiền hớn hỏ tâm tư

Cháu thương cháu của nội cười

Hân hoan tràng ngập lòng người mẹ yêu

Cảnh vui vẻ thay chiều nắng mới

Để đền bù tháng đợi năm mơ

Vơi đi thương nhớ mong chờ

Bao la lòng mẹ bến bờ đại dương

Vế mấy tháng quê hương chốn cũ

Tình mẹ cho cũng đủ con thương

Họp tan tan họp chuyện thường

Ngày mai con đã lên đường ra đi

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here