Ngày vui vẻ cùng gia đình mới

Tối lại buồn vì bởi nhớ con

Thời gian xa cách trăng tròn

Tuởng chừng như đã mỏi mòn ba thu


Nhìn cảnh liễu gió ù ù thổi

Trông mây chiều chạnh nỗi sầu quê

Nhớ con từng phút não nề

Sớm chiều mẹ muốn con về sống chung


Lòng của mẹ bao dung hà hải

Máu thâm tình chãy mãi trong tâm

Thấy con không lớn mừng thầm

Quên cơn nắng đổ mưa dầm tuyết sương


Dù thân mẹ đọan trường gian khổ

Cũng nuôi con dạy dỗ thành nhân

Áo quần chưng diện ra sân

Vào nhà cơm nước thanh bần mẹ lo


Lòng của mẹ, dày vò thương tủi

Con xa cha, khi buổi nên ba

Ra đường chúng bạn dèm pha

Nhìn con lòng mẹ tuông sa giọt buồn


Cơ tạo hóa diễn  tuồng ly tán

Vở kịch đời ngày tháng xem qua

Giờ này hai mẹ con ta

Cùng nhau chung sống mái nhà tương lai


Chồng của mẹ con trai muốn có

Nối tông đường dòng họ mai sau

Hai lần hoa nở như nhau

Cả hai đều đúc khuôn màu nữ nhi

Trai hoặc gái có gì là khác

Cũng cưu mang thập ngọac thai trường

Gái trai lòng mẹ đồng thương

Chung dòng máu mủ cùng đường chuôn ra


Trong lúc đó quê nhà giải phóng

Thêm một lần tình hỏng duyên tan

Gia đình gặp buổi cơ hàn

Em thơ con giữ gạo sàng mẹ xay


Các chú thiếm đêm ngày khuyên giải

Cha mẹ chồng lòng mãi mến thương

Xưa Kiều dầm giải gió sương

Giờ này lại bước chung đường như nhau


Nghĩ thân thiếp ruột đau như cắt

Thương các con quặn thắt tâm cang

Người đi gìn giữ giang san

Quê nhà thiếp giữ một đàn con thương


Tưởng tái giá tình vương trăm tuổi

Lòng nào ngờ lại buổi chia tay

Phải chăng trời đã an bài

Má hồng phận bạc đọa đày trớ trêu


Thiếp không trách giàu nghèo sương gió

Thiếp chẳng mừng ngói đỏ lầu cao

Chỉ mong lứa tuổi ngày nào

Tình chàng và thiếp đi vào tóc phai


Duyên sau trước hai vai nặng gánh

Máu chung tình quảy mảnh tơ vương

Chàng đi bỏ lại nhớ thương

Thiếp về ấp ủ đoạn trường bi ai …


Đời của thiếp còn dài gian khổ

Thay thế chàng dạy dỗ con thơ

Can thương sớm tối bơ vơ

Đau lòng nhìn thấy con thơ tưởng chàng


Xót phận thiêp hai hàng lệ đổ

Thương tình chàng gian khổ bao quanh

Hai con tuổi mới còn xanh

Thiếp đang xở rối tơ mành ngổn ngan


Bổng tiếng nổ rầm vang trời đất

Thiếp giật mình lật đật tìm con

Dưới làng tiếng khóc kinh hồn

Trên làng nhà cháy khói còn gần đây


Cảnh chết chóc dấy đầy máu lửa

Đống tro tàn nhà cửa nơi nơi

Cả keo con hởi con ơi

Dưới hầm con đã trả lời thiếp nghe


Nhà càng cháy gió hè càng thổi

Khói làn tràn dử dội khắp nơi

Thét lên một tiếng trời ơi

Hồn buồn ngất liệm rã rời chân tay


Căn nhà đó xưa nay tạo dựng

Áo quần thay thiếp đựng trong bao

Đau lòng biết tính làm sao

Buồn chưa kiệp xở rối vào lại mang


Giặc ở đâu, xóm làng thông giả

Xác trẻ thơ già cả chết đây

Khói cao tỏa chín tầng mây

Bom xăng đốt cháy làng này thảm thương


Xác con nít bên mương tức tưởi

Thân cụ già gốc bưởi phơi thây

Đau thương cuộc chiến tranh đây

Mang người sáng thấy chiều này con đâu


Cuộc chinh chiến bể dâu dành giật

Cành tương tàn hư thực đau thương

Thôn quê đâu phải chiến trường

Lệnh ai đốt phá cố hương dân lành


Dân nghèo quá mái tranh che nắng

Bửa nuôi thân hai sắn một khoai

Rau lang chấm mắm cá mòi

Da vàng máu đỏ sao coi là thù


Cuộc tàn phá lu bù tốc rối

Chiến công kia đổ tội đầu dân

Sử ghi chép mấy vạn lần

Kẻ thù chẳng thấy muôn dân rơi đầu


Nhà đã cháy lấy đâu nương ở

Gạo thành tro lòng đở gì đây

Đoạn trường mẹ góa con ngây

Trần gian vẽ bức họa này mà thương


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here