Nàng nhị kiều là con ông lại

Lúc sanh thành quê tại Hiệp Hưng

Khi Kiều tuổi mới tròn xuân

Trăng không chê sắc hoa từng sánh đôi


Tài ăn nói đôi môi tươi thắm

Nét đoan trang say đắm vương tôn

Tuổi xuân mới độ trăng tròn

Dung nhan hòa với tâm hồn thanh thanh


Công cha mẹ sanh thành dạy bảo

Gái đầu lòng, gia đạo vai mang

Lấy nhân cử xử xóm làng

Lấy tình đối với họ hàng tương thân


Ngàng thương mại mười phần dồn dã

Tài bán buôn nay đã tinh thông

Lục Kiều má thắm môi hồng

Tuổi xuân ngày đó trăng rằm kém hai


Nối tông đường,út trai còn đứa

Sách là danh từng bửa sử kinh

Quê nhà đến tiết thanh minh

Chị em sửa soạn bộ hành chơi xuân


Đường quê cũ, tưng bừng nam tử

Ngõ làng xuân thục nữ lại qua

Tha hồ ngắm nguyệt xem hoa

Đó là trang nam tử, đây là công khanh


Con sông nhỏ, bao quanh dòng nước

Chiếc câu cây em bước chị nâng

Bóng soi mặt nước trong ngần

Dập diều tài tư giai nhân lắm người

 

Trên đầu cầu, gió cười tốc rối

Dưới chân cầu, cỏ tủi thân cây

Hoàng hôn bóng ngã về tây

Chị em Kiều nắm đôi tay cùng về


Con dường mòn, thôn quê làng cũ

Bóng cây chê bao phủ chân sen

Xa xa lấp lánh ngọn đèn

Gần gần bóng nguyệt bôn chen dẫn đường


Hơi gió thoảng mùi hương thơm tỏa

Dọc ven đường mồ mả vong thân

Khiến lòng Kiều chạnh buân khuân

Tấm thân tạm bợ hồng trần mà thương


Kẻ vì nước phong sương gió bụi

Người vì nhà hai buổi lao đao

Xót thân phận gái má đào

Tròn trăng nàng sớm bước vào bán buôn


Giúp cha mẹ đở khuôn tạo hóa

Nuôi nấn em chị cả thân lo

Ngại gì thời cuộc gay go

Sợ gì vực thẳm, lo gì sông sâu


Đường sương gió dãi dầy là mấy

Kiếp làm người cũng bấy nhiều thôi

Ngày ngày nhỏ giọt mồ hôi

Trời thâm nắng đổ đất bồi mưa sa


Tên tưổi Kiều, gần xa nghe tiếng

Mặt giai nhân hoàng hiến say sưa

Thế là nàng thích chàng ưa

Tình yêu chớm nở tuổi vừa cập kê


Xét nhân cách đúng bề nam tử

Nhìn tác phong dòng dõi thế gia

Lời tình đó đã thông qua

Tiếng yêu đây trả lời là chữ duyên


Lời thỏ thẻ tiếng quyên thảnh thót

Ý ngọt ngào như giọt sương sao

Duyên chàng cùng đức cù lao

Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn


Xa cha mẹ đất hờn gió thảm

Phụ tình chàng trời ảm mây u

Sanh thành ơn nặng nghìn thu

Ái tình há nhẹ mây mù gió mưa


Lời thề thốt mới chưa khắc dạ

Bổng tin buồn nước đã chia đôi

Đoàn quân tập kết đi rồi

Con thơ ngày ấy nằm nôi một mình


Từ dạo đó quê hương chàng bỏ

Nảo nùng thay con nhỏ biết chi

Giọt tình tiên bước chàng đi

Nghẹn ngào thiếp nói câu gì được đây


Ngày xa cách bóng mây chim cá

Phận hồng nhan mẹ góa con côi

Thời gian mới đó nhanh trôi

Bao năm con đã lớn rồi tuổi thơ


Đứa em gái đến giờ bán gả

Sắc hương này chị đã nhường em

Trăng xuân dội bóng đầu thềm

Tinh xuân chị muốn duyên em vẹn toàn


Đừng cân nhắc đó trang nam tử

Đừng cầu kì nọ chữ công danh

Duyên em chị muốn em thành

Tình em chị muốn tơ mành trăm năm


Đừng giống chị, đêm nằm lạnh lẽo

Kiếp má hồng trời khéo trêu ngươi

Chữ duyên biến nói biến cười

Chữ tình nhìn lại mấy người tủi thân


Kìa mai mối họ Trần đã đến

Cậu trai này đức mến tài thương

Hiền lành là sợi tơ vương

Tánh tình trung hậu con đường tương lai


Nghĩ thân chị sớm chiều phận bạc

Thương tình em tuổi tác còn nhỏ

Đường tình lúc ngẩn lúc ngơ

Khi thương lại nhớ, lúc chờ lại than


Lời của chị thay trang tình sử

Khuyên bảo em giữ gìn công dung

Trót sanh phận gái tam tùng

Lời cha em nhớ, ý chồng em nghe


Đường vạn dặm chở che duyên nợ

Mát thân em chồng vợ hòa loan

Dẫu nghèo lòng chớ trách tham

Chữ tình đáng giá ngàn vàng khó mua


Ngõ phú quý chớ coi gì lắm

Cửa công hầu chẳng ngắm làm chi

Giữ mình tránh chuyện thị phi

Có không không có hiểu gì chưa em


Chồng dù lỗi lựa lời phân giải

Con làm sai lẽ phải khuyên con

Tâm người há chẳng bằng non

Lòng người đắng tơ bồn chồn ngâm lâu


Thương em gái đôi câu chị bảo

Tình phụ thân hiếu thảo đừng quên

Cầu em duyên chắc nợ bền

Mong em hạnh phúc đôi bên thuận hòa


LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here