alt
Ta muốn quên mối tình thơ khờ khạo

Ta muốn quên quên thật nhiều

Sao lòng ta mãi còn yêu !!

Đôi mắt em linh hồn của biển

Biển nhìn ta sao biển hững hờ

Hôm nay mưa gió đêm về chợt lạnh

Lạnh nào bằng cơn lạnh mỗi đêm mơ

Lời yêu em sao ta còn bỡ ngỡ

Dể sầu vương năm tháng mãi mong chờ

Em dối ta sai hẹn hò gặp gỡ

Một lần buồn buồn mãi không dám mơ

Đôi mắt em linh hồn của biển

Biển nhìn ta sao biển hững hờ

Đôi môi em là sông hồ mở ngõ

Xây tường yêu ta chép mộng vào thơ

Đêm nay mưa gió từ đâu về lạnh

Lạnh nào bằng cơn lạnh nhớ bơ vơ

Mỗi vầng thơ từ đáy lòng tha thiết

Ta yêu nàng ta yêu nàng

Trên Biển Mộng Sông Mơ.

                        LỜI TÁC GIẢ

Hương Giang em yêu dấu !

Thời gian xa nhau gần một tháng rồi, không nói chuyện với em ! sao nhớ em chia lạ. Em yêu dấu, đã nhiều lần anh cầm phone lên định gọi em, trong lòng anh như có một cảm giác hân hoan dạc dào thương nhớ ! Nhưng cuối cùng, anh không chịu thực hiện xong cú điện thoại gọi cho em. Có phải anh muốn giữ mãi cái cảm giác hồi hộp nhớ nhớ thương thương để đó chiều sâu con tim anh yêu em đến một mức nào. Em yêu dấu ! đã sắp đến ngày lễ tình yêu, nơi đây giữa biển trời bao la bát ngát anh biết tìm đâu ra đóa hoa hồng tươi thắm để thương tặng về em !

Cuối cùng anh cũng không còn đường nào lựa chọn được, ngoài việc ngồi viết bài « Biển Mộng Sông Mơ » thay đóa hoa hồng trên biển mặn ngày về gởi tặng em yêu

Hương giang em ! anh vẫn biết rằng, trong ngày lễ tình yêu, em sẽ đón nhận được những bó hoa tươi thắm, tạo cho em khoảnh khắc yêu đời, nhưng rồi khoảnh khắc đó sẽ qua mau khi bông hoa kia héo tàn theo định luật thời gian !

Đặc biệt, chỉ có đóa hoa hồng trên biển mặn «  Biển mộng sông mơ » mãi mãi là đóa hoa tình ca muôn thuở, một loài hoa biết trăn trở ngày nhớ đêm mong, một hoa hồng tình yêu trôi trên bến nước hương giang, buổi chiều quê hương thơ mộng.

Em yêu ! nhỡ có một ngày nào đó, bài tình ca biển mộng sông mơ không héo tàn theo thời gian chồng chất, ngược lại héo tàn khi lòng người đổi trắng thay đen. Nếu là vậy, đó cũng là chuyện nhân tình sớm mưa chiều nắng, đạo lý làm người bây giờ đã chạy theo sự tiến hóa của nhân loại, ở trong một thế giới văn minh, con người trên toàn cầu hoàn toàn thay đổi, thì chúng ta có buồn cũng thôi em ! Khi con tàu về bến cũ, anh sẽ gởi bài thơ Biển Mộng Sông Mơ, thay đóa hoa hồng trên biễn mặt, tặng em trong ngày lễ tình yêu. Và sau đó anh sẽ  cô nhạc sĩ Nguyễn Thị Cẩm Nhung , phổ bài thơ này thành nhạc khúc tình yêu !

Để ghi dấu lại một chuyện tình thầm thương trộm nhớ, của một chàng thi nhân đa tình lãng mạn, thầm yêu một người con gái trên dòng sông nước Hương Giang, một chiều hai người đã đến với nhau, bằng mối tình yêu mến văn chương. Nhưng tình yêu của chàng không dừng lại đó, chàng còn phiêu lưu xa hơn nữa, đã trải hết lòng mình trê bài biển mộng sông mơ !

Hương Giang anh yêu em !!!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here