BẠC TÌNH

Đêm nằm nghe tiếng tơ vương

Lòng tôi cứ ngỡ người thương gọi mình

Khi yêu tha thiết chung tình

Nghĩ người ta cũng như mình nhớ nhung

Lòng mình giữ trọn tình chung

Còn nàng mưa nắng lạnh lùng đổi thay

Một hôm thiệp cưới trao tay

Mời tôi đến dự mừng ngày thành hôn

Vừa nghe chết lịm cả hồn

Tưởng đâu là máu không còn trong tim

Tâm tư như đá nhấn chìm

Người ta hạnh phúc, tôi tìm đau thương

Đêm nay nghe tiếng lòng vương

Tâm tư mơ tưởng người thương trở về

Tình ra lòng thấy buồn ghê

Bạc tình nàng đã lỗi thề tiếng yêu

Một chiều lại đến một chiều

Đời tôi như một cánh diều đứt giây

Ai đêm thương nhớ về đây

Lòng tôi cùng lá thơ này là chung,

ĐOẠN KẾT

Đêm nằm nghe tiếng tơ vương

Lòng tôi cứ ngỡ người thương gọi mình

***

Bạc tình là một bài thơ đời có thật của tôi, cuộc tình lãng mạn của tôi kết thúc bằng một tấm thiệp báo thành hôn, mà nàng tươi cười vui vẻ trao mời tôi sau buổi chiều hẹn hò.Cầm tấm thiệp trên tay, tim tôi cơ hồ như ngừng đập, trực giác xót xa đã làm hoa mắt tôi bởi tiếng sét bạc tình đập tới, một buổi lâu tôi mới trả lời hai tiếng cảm ơn, rồi lặng lẽ ra về. Bước chân tôi,từng bước, từng bước lạc loại trên con phố chiều thương buồn lẫn lộn, bên tai tôi, tiếng gió xé không gian gào thét đau thương. Tiếng còi xe inh ỏi cùng nhau như cười diểu cợt tôi bước trên con đường tình chiến bại tâm tư tôi không còn một ý nghĩa nào khác tưởng chừng trống vắng bơ vơ.

Tôi vẫn đi và mãi đi trên con phố chiều vô định hướng, không chào hỏi khách qua đường, lầm lũi không một nụ cười miễn cưỡng.

Hôm nay, kỉ niệm đau thương đó chợt trở về trong cơn mơ nhớ người tình cũ.

Tôi nghe nàng gọi tôi văng vẳng trong mơ nhưng không! Đó là tiếng âm vang vô hình phát ra trong lòng thương nhớ của tôi.

Hoàng Gia Anh

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here