Gần cả một tháng, mới có thể ghé thăm “quán” của mình được, rất mong quý vị bạn đọc gần xa tha thứ, vì mình còn phải đi biển, một tháng mới vào bờ để ghé thăm nó.Chỉ biết nhờ thằng cháu ở Việt Nam quản lý dùm. Khi đi biển, mình đã nghĩ ra một bài thơ để thể hiện tấm lòng mình với 1 nữ thi nhân của Việt Nam

ÁNG MÂY CHIỀU

Hởi áng mây chiều đang về đâu

Cho tôi nhắn gửi một vài câu

Về nàng thơ trẻ trên trang net

Đã chiếm hồn tôi tự thưở nào

Sao lạ lùng ghê thấy ngẩn ngơ

Mới hay mình đã nhớ nàng thơ

Nếu không sao lại buồn tha thiết

Mộng mị từng đêm gối đợi chờ

Hãy đợi chờ ai ôi nhớ nhung

Biết nàng thơ có nhớ tôi không

Hay người ta để tim tôi chết

Trả nợ thi nhân với má hồng.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here