May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT

Tôi gọi bạn

giàn khoan tàu áp đảo

Bạn bảo rằng

không là chuyện của ta.

Tôi bàng hoàng

ngôn ngữ bạn xót xa

Như bất mãn

thờ ơ cùng Tổ quốc.

Tôi cảm thông

dân oan thường bức xúc

Nhưng tình quê

còn  nặng cả hai vai.

Chuyện quan quyền

tham nhũng mặc kệ ai

Yêu Tổ quốc

chung tinh thần gánh vác.

Công cứu nước

muôn đời bia đá tạc

Ta thờ ơ

giặc gặm hết sơn hà.

Nước Việt này

xương máu của ông cha

Truyền thống Việt

Tổ quốc là trên hết.

May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

GIẤC MƠ HOANG TƯỞNG

Có sức ép từ đâu đè lên nó

Dời giàn khoan trước thời hạn tham lam.

Khôn hay ngu, bài toán cướp đang làm.

Tạo lợi thế Hoa Kỳ thân châu Á.

Thủ tướng Nhật thành công phi diễn dã

Để biện minh Quốc hội chống ngăn tàu.

Khối đồng minh châu Á sát bên nhau

Dân thế giới nhìn tàu không thân thiện.

Một đất nước vừa ngang tàn hiếu chiến

Dẫu đại cường cũng là miếng hư danh.

Chưa thực tài đã lên mặt đàn anh

Thua xa Mỹ, quốc phòng nhiều tân tiến.

Nhật đánh bại nếu xảy ra cuộc chiến

Không đồng minh, biết trông cậy vào đâu.

Một giấc mơ hoang tưởng chính phủ Tàu

Không kiềm chế sẽ tan tành tất cả.

May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

KHỔ NHỤC KẾ

Việt Nam thắng thế ngoại giao

Thí đàn dê nhỏ xông vào đàn voi.

Lẽ nào voi lớn chịu thua

Húc đàn dê nhỏ te tua, bầy nhầy.

Quay phim, báo chí đăng đầy

Nhìn tàu sắt húc tàu cây bị chìm.

Toàn cầu khó thể im lìm

Lên tiếng bênh vực tàu chìm biển Đông.

Thủ tướng Nhật Bản động lòng

Tặng mười hải giám giao vòng vài năm.

Phen này Trung cọng oái ăm

Phô trương sức mạnh đăm đăm hại người.

Quân cờ tám chục hai mươi

Tạm dừng kế sách cho người húc ta.

Người Việt yêu nước xót xa

Chửi thằng cướp đảo nát bà, nát ông.

Quốc nội, hải ngoại một lòng

Quyết tâm bảo vệ biển Đông cõi bờ.

May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

BÀI THƠ TÌNH DANG DỞ

Ta viết tiếp bài thơ tình dang dở

Ngày xa xưa, cái thuở bước vào yêu.

Biết chi mô sao lại nhớ nhung nhiều

Thời niên thiếu ngu ngơ thường mơ mộng.

Hôm nay gió đại dương lên cơn sóng

Tàu lắc lư trằn trọc suốt canh thâu.

Ngủ không yên chợt nhớ mối tình đầu

Tim đau nhói cõi lòng se thắt lại.

Gia cảnh nghèo, duyên tình đeo bất hạnh

Nàng phụ phàng đành rẽ lối sang ngang.

Ôm tuyệt tình thương nhớ một thời gian

Ôi ngao ngán cảnh nhân tình thế thái.

Tình vụt mất tưởng không còn nhớ lại

Sao đêm nay thao thức trắng canh thâu.

Lòng bỗng dưng nhớ lại mối tình đầu

Vội viết tiếp bài thơ tình dang dở.

May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

XIN CẢM ƠN

Tôi cảm ơn giàn khoan dầu của giặc

Đã chứng minh giặc cướp bạn hay thù.

Hán xâm lăng nước Việt hơn ngàn thu

Đọc lịch sử cháu con nào chẳng biết.

Xin cảm ơn tình yêu quê bất diệt

Máu trong tin truyền thống Lạc Âu Cơ.

Vì giống nòi không thể để danh nhơ

Như Chiêu thống đời đời mang quốc nhục.

Trong quốc nội dân chống Tàu bất khuất

Ngoài năm châu bài Hán tự thiêu thân.

Đó! Tinh thần yêu nước của người dân

Anh hùng tử nhưng chí hùng bất tử.

Toàn cầu thấy hải giám tàu hung dữ

Đang phủ đầu xé hữu nghị ban giao.

Tốt lành chi, tình Trung Việt hô hào

Để che giấu cho ý đồ xâm lược.

Xin vinh danh chiến sĩ vì đất nước

Chết bảo tồn vùng biển đảo thân yêu.

Xin vinh danh hai ngọn đuốc tự thiêu

Đã thắp sáng tinh thần yêu Tổ quốc.

May 19, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

TINH THẦN ÁI QUỐC

Thưa các bạn

còn tinh thần ái quốc

Xin đừng quên

hai đảo gọi Hoàng Trường.

Biển đảo này

chủ quyền thuộc quê hương

Đám giặc cướp

ngàn năm xâm chiếm lấy.

Đọc lịch sử

ngàn năm ta nhìn thấy

Nước Việt Nam

Bắc thuộc tự ngàn xưa.

Khi đạn thù

xối xả bắn như mưa.

Nát hải đảo

ta nhìn đau như cắt.

Thân chiến sĩ

hứng đạn thù quân giặc

Máu chủ quyền

dân tộc khó làm ngơ.

Lão ngư buồn

gửi tâm sự vào thơ

Thưa các bạn

còn tinh thần ái quốc!

Apr 22, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

NỖI LÒNG CHINH PHỤ ( PHẦN II)

 

Thiếp cố giữ phận người chinh phụ

Mong chàng đừng học lũ vương tôn

Làm tròn bổn phận nước non

Xa quê nhớ vợ thương con ở nhà.

 

Đừng phong lưu bướm hoa niên thiếu

Chớ học đòi dang díu tình duyên

Để lòng thiếp mãi ưu phiền

Duyên tình cản lối hàn huyên cho đành

 

Ngày hôn lễ trăng thanh chứng tỏ

Buổi tiễn đưa mây gió tường tri

Một lần đời thiếp vu quy

Tùng phu xuất giá mong gì nữa đâu

 

Cảnh binh lửa dãi dầu chinh phụ

Kiếp nhân sinh vần vũ che trăng

Sáng hôm tối lửa tắt đèn

Dám đâu nghĩ đến cung hằng kiêu sa.

 

Thuở tiển biệt chàng ra mây gió

Hẹn ngày nào đào nọ đơm bông

Bây giờ trời đã sang Đông

Phù dung sớm đến bên sông đợi chờ.

 

Người chiến sỹ hẹn họ năm ấy

Sao bây giờ chẳng thấy tăm hơi

Tóc huyền sợi rối vì trâm

Nỗi lòng tan nát hương cầm bạc phai .

 

Cuộc hẹn ước ngày này thuở nọ

Lỗi lời thề trăng gió tiêu hao

Hay chàng còn ở chiến hào

Không về thấy thiếp lệ trào tuông rơi.

 

Thiếp đã đến chàng không thấy lại

Lời chung tình ở mãi mây xanh

Nỗi lòng buồn lại bao quanh

Bước chân lạc lối đường tình ngẩn ngơ.

 

Thư chàng hẹn sao chàng chẳng tới

Lỗi tại chàng hay bởi quân cơ

Để cho thiếp đứng đợi chờ

Vầng dương bóng ngã bên bờ vực than .

 

Thiếp nhớ lại ngày chàng nhập ngũ

Tròn năm này tính đủ ba bông

Đã quên phấn nhạt môi hồng

Phòng loan chiếc bóng đợi trông chàng về.

 

Tình chồng vợ phu thê gắn bó

Đạo mẹ cha chữ hiếu con thương

Mẹ già tóc đã điểm sương

Con thơ than khóc đêm trường nhớ cha.

 

Tình của mẹ thương chàng ngoài cửa

Lòng con thơ chờ bữa cơm cam

Tảo tần sáng Bắc chiều Nam

Thay chàng thiếp phải kiêm làm phụ thân.

 

Nuôi dưỡng mẹ thêm phần dạy trẻ

Thân dặm trường nặng nhẹ là bao

Thay chàng dầm dãi sương sao

Xuân mang nhớ đến thường vào đông sang.

 

Tình cách trở muôn ngàn hải lý

Mối sầu đan vạn ý thơ thương

Chàng vì đất nước quê hương

Thiếp vì đạo nghĩa can thường phải lo.

 

Nhớ ngày thiếp qua đò xuất giá

Gương chung tình chàng đã soi chung

Đục trong sướng khổ gánh cùng

Nghèo không than phận, vinh không thay lời.

 

Chiếc nhẫn cưới có trời chứng kiến

Trâm cài đầu núi biển tường tri

Pháo hồng tiễn thiếp vu quy

Ân tình chàng đắt thiếp đi vào phòng.

 

Tình chồng vợ trải bao năm tháng

Duyên sắc cầm bón dáng chưa phai

Chàng đi đã mấy năm dài

Quê nhà hôm sớm miệt mài thiếp lo.

 

Tội cho chàng gay go núi đá

Thương cho chàng vất vả ghềnh sâu

Sớm chiều nắng dãi mưa dầu

Thân người chiến sĩ bạc màu phong sương.

 

Sợ gió đến cản đường binh ngũ

Lo mưa về mây phủ đông sang

Màn trời chiếu đất gian nan

Thương tình đồng đội nên chàng phải lo.

 

Chàng phải lo hẹn hò bỏ dở

Nơi quê nhà con vợ chờ trông

Hỏi chàng có nhớ thiếp không

Ngày xuân én lượn môi hồng điểm trang.

 

Môi điểm trang chờ chàng trở lại

Trâm thiếp cài tóc mãi phất phơ

Thiếp cùng con trẻ đợi chờ

Mùa xuân chàng hẹn bên bờ sông thương.

 

Tội cỏ dại bên mương nước ngập

Thương cây gòn lá rụng thân trơ

Mẫu thân đầu tóc bạc phơ

Nhớ con lệ thấm bên bờ mi nhăn.

 

Thương thân thiếp chiếu chăn lạnh nhạt

Gối hồng loan đã bạc màu son

Tháng ngày dưỡng mẹ nuôi con

Thời gian quên lãng mảnh hồn băng trinh.

 

Lo cuộc sống một mình thiếp gánh

Che má hồng trong mảnh khăn thô

Chàng đi gìn giữ cơ đồ

Đường trần thiếp phải bước vào nắng mưa .

 

Đêm gió lạnh rèm thưa lẻ bóng

Ngoài mái hiên nhỏ giọt mưa rơi

Ngọn đèn lúc tỏ lúc vơi

Nhớ thương tỏa khắp đất trời bi ai.

 

 

VẬY LÀ ĐÃ HẾT PHẦN II RỒI. MONG ĐỘC GIẢ HÃY TIẾP TỤC ĐÓN ĐỌC PHẦN III :)

Apr 22, 2015 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

MONG ƯỚC!

 

anh-dep-tinh-yeu-05Giọng êm ả

Nghe qua sao thương quá

Tháng ngày thường

Vất vả mỗi đêm mơ

Ta vì nàng

Thao thức mãi làm thơ

Thì là thế

Lòng ta đang nhung nhớ

Ta mong ước

Một ngày mai gặp gỡ

Được nhìn nhau

Qua ánh mắt đầu tiên

Ta nhìn nàng

Tâm trí bị thôi miên

Nỗi ao ước

Gắng liền theo nhịp thở

Trái tim yêu

Như không còn bỡ ngỡ

Tâm hồn ta

Đang trả nợ tình yêu

Giọng êm ả

Nghe qua sao thương quá

Hương Giang ơi !

Ta mãi nhớ nhung nhiều.

Sep 29, 2014 - Thơ Hoàng Gia Anh    No Comments

UẤT HẬN

 

Chủ quyền là mạch máu của non sông

Gương trung nghĩa đời đời bia đá tạc

UẤT HẬN

Dân uất hận bởi lòng yêu đất nước

Ta quyết không lùi bước để cầu hòa

Nhục giống nòi mất hào khí ông cha

Nói tới giặc ta bừng bừng uất hận

Tiền nhân ta phơi thây ngoài chiến trận

Dành cho ta từng tất đất quê hương

Tận lòng trung bảo vệ lấy biên cương

Dân tộc tính muôn đời không hèn nhát

Lý Thường Kiệt từng trương cờ bắc phạt

Vua Quang Trung đại phá giặc nhà Thanh

Trận Điện Biên Võ đại tướng lừng danh

Thân nay tữ tên tuổi người bất tữ

Lê Chiêu Thống nhơ danh dòng lịch sử

Nhục và vinh ta lấy đó làm gương

Quyết đồng lòng bảo vệ biển quê hương

Là cái giá nhân tài đang giữ nước

Dù tất đất ta quyết không lùi bước

Để hổ danh con cháu giống tiên rồng

Chủ quyền là mạch máu của non sông

Gương trung nghĩa đời đời bia đá tạc

Hoàng Gia Anh

Pages:1234567...92»