|
Thưa quý vị đọc giả thân mến, tôi là một người theo đạo ông bà, mẹ tôi và hai em gái tôi theo đạo phật, em rể tôi, tối nào cũng đến chùa thường xuyên kinh kệ. Còn tôi nhà thờ thỉnh thoảng cũng vào xem lễ chúa, gặp dịp cũng đến quỳ bái dâng hương. Nói chung đối với tôi đạo nào cũng quý, quan niệm riêng bản thân tôi, tâm đạo là con đường quan minh nhất, nếu một khi mọi người trên thế gian giác ngộ được tâm đạo là thế nào, có lẽ nếp sống trong xã hội sẽ hoàn toàn thay đổi khác.
Truyền đạo lời giảng rao như nhân ái, như thánh thiện, còn vấn đề hành đạo con đường nhân ái, thân thiện không bằng phẳng như ta tưởng.
Bởi vậy tôi chọn tâm đạo làm chuẩn,sống với đời, với người làm căn bản chính cho lẽ sống bản thân tôi.
Nhớ lại thưở tôi còn đi học, sau những buổi cơm chiều, mẹ tôi thường hay chỉ dạy tôi về tâm đạo, con nên kính trọng thầy, biết nhường nhịn bạn cùng trường. Thương xót kẽ nghèo, giúp đỡ người tàn tật…Thậm chi đến bây giờ, mỗi lần gọi đến vấng an cụ bà. Sau một hồi, mẹ con tâm sự cuối cùng bà cụ vẫn tặng cho một tràng tâm đạo, chỉ biết vâng vâng dạ dạ mà thôi. Có một điều bà cụ hay chỉ trích tôi là bản tính đa tình.
Bà cụ bảo
- Nói về đạo làm người mẹ thấy con thực hiện tốt, có một cái mà mẹ không thích, đó là bản tính hay lăng nhăng, ngồi núi này mơ núi nọ. Thường ở đời,một vợ một chồng, chung thủy với nhau suốt đời suốt kiếp, có phải hay lắm không?. Mẹ nghe mấy đứa nhỏ nói con có nhiều nàng thơ lắm có phải vậy không?.
Tôi vội vàng hàm hồ bào chữa:
- Trời ơi, mẹ có thấy không, con và vợ con suốt đời ăn ở thương nhau, con đâu có bà một bà hai nào đâu mà mẹ la oan con vậy .
Bà nói tiếp:
- Con tưởng mẹ già rồi lẩm cẩm hay sao . Nói xong bà cụ bảo
- Thôi mẹ đi nghỉ, mai mốt con gọi lại
Tôi nói lớn
-Con chúc mẹ khỏe.
Năm nay, trước ngày tôi chạy biển, mùa giáng sinh sắp đến,thành phố Honolulu trang hoàng thật là đẹp mắt. Nào là ông già Santa Claus, máng lừa, thảm cỏ, đèn lí nhí quấn đầy gốc cây. Ban đêm biến thành phố trở thành nơi tiên cảnh.
Đã gần một tuần lẹ rồi, con tàu vẫn tiến sâu vào vùng Đông Bắc. Chuyến tàu này đi đánh con cá Swordfish mà Việt Nam thường gọi là con cá cờ kiếm.
Tháng này là mùa sóng gió nước biển lạnh buốt người. Bởi vật tôi thường than thở:
-Dòng nước mặn tỏa ngang thân xác
Tàu lắc lư đổ bác cơm chiều
Đó là cảnh khổ của cuộc đời làm biển, đêm nay không bủa câu vì gió lớn. Con tàu thả trôi, nằm gác tay lên trán, chợt lòng mơ tưởng nàng thơ, tôi vội vàng choàng dậy viết bài nguyện cầu mặc dù con tàu lắc lư chao đảo trong sơn sóng lớn
|
Co le , toi se khong gap tac gia mot ...
chào bá Vĩnh.Cháu cũng là một độ giả ...
Kính chào người đồng hương Thăng Bình...